Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.
một đôi, mua một đóa xinh đẹp tặng cô ấy đi!”
“Bao nhiêu?”
“Mười tệ.” Cô gái đưa qua một đóa.
“Tôi nói toàn bộ.”
Cô gái sửng sốt, rất nhanh trên mặt liền hiện lên mừng như điên, vội hỏi: “ Ở đây tổng cộng là ba mươi ba bông, tính cho anh ba trăm tệ!”
Đỗ Mộ Ngôn lấy từ bóp da đưa cho cô gái bốn tờ, cô gái lại là ngẩn ra, lập tức bỏ túi sách trên lưng, tìm nửa ngày lấy ra mấy giấy gói bắt mắt, bó bó cột cột, sau đó đem ba m ươi đoá hoa này bó thành một bó, đưa cho Đỗ Mộ Ngôn.
Chờ cô gái nhận tiền xong rồi quay đi, Tần Tuyên Tuyên mới bất mãn nói: “Mua nhiều hoa như vậy làm gì?”
“Em không thích à?” Đỗ Mộ Ngôn đem hoa đưa tới trước mắt Tần Tuyên Tuyên.
Không có cô gái không thích đ ư ợc tặng hoa, hơn nữa này hoa vẫn tươi,nhìn qua cũng được, mỗi một bông đều rất đẹp. Tần Tuyên Tuyên đưa tay nhận lấy hoa, cuối cùng còn không quên bổ sung một câu,“Về sau đừng lãng phí tiền nữa.”
“Được, bà xã đại nhân.” Đỗ Mộ Ngôn trong miệng lĩnh chỉ, dừng một chút lại nói,“Có thưởng không?”
Tần Tuyên Tuyên mặt đỏ hồng lên, nhìn nhìn xung quanh, kiễng mũi chân dùng sức hôn thật mạnh lên mặt Đỗ Mộ Ngôn.
Đúng lúc này, cách đó không xa thanh âm một cô gái truyền tới.
“Mẹ con nói cho mẹ nghe,hoa của con bán hết rồi!...... Dạ, mẹ, mẹ cứ yên tâm, ở đây đông người như thế,sao mà có chuyện gì được, con cũng lớn rồi mà. Con nói cho mẹ nghe, có một chú rất đẹp trai mua hết toàn bộ số hoa của con, chú ấy đúng là người tốt! Vợ chú ấy là một chị rất xinh đó”.
Đỗ Mộ Ngôn và Tần Tuyên Tuyên hai người cùng nhìn về phía phát ra thanh âm, thấy người đang nói chuyện đúng là cô gái vừa bán hoa cho họ.
Tần Tuyên Tuyên không tự chủ được nhìn Đỗ Mộ Ngôn liếc mắt một cái, phát hiện sắc mặt hắn có chút khó coi.
Cô bỗng dưng nở nụ cười.
“Con nhóc đó gọi anh là chú, gọi em là chị, em thích lắm?” Đỗ Mộ Ngôn quay đầu thản nhiên nhìn Tần Tuyên Tuyên.
“Không có. ” Tần Tuyên Tuyên nín cười cười xoay qua nói.
Chẳng qua Đỗ Mộ Ngôn ôm sát Tần Tuyên Tuyên, không nói thêm cái gì. Tần Tuyên Tuyên cũng chỉ cười qua, không để tâm lắm, thời gian còn thoải mái lại hưởng thụ ánh nắng mặt trời ấm áp, chạng vạng lại ở bên ngoài ăn qua cơm mới về nhà.
Đợi đến buổi tối, Tần Tuyên Tuyên mới biết Đỗ Mộ Ngôn có bao nhiêu oán giận phải trả.
Khi hắn đem Tần Tuyên Tuyên khiêu khích. Chọc cho ham muốn trống rỗng khó nhịn. Cả người gấp gáp khó chịu, hắn lại cố tình không chịu thỏa mãn cô, ngược lại tà ác ở cô bên tai nói nhỏ,“Tuyên Tuyên ngoan, gọi anh một tiếng chú, anh sẽ cho em.”
Tần Tuyên Tuyên bị nhu cầu lấp đầy khoảng trống đến ý chí mơ hồ, chỉ còn lại một chút lý trí cuối cùng.
“Nào, gọi chú.” Đỗ Mộ Ngôn động tác trên tay không ngừng, nhưng chỉ chớp mắt một cái thỏa mãn cô sau, càng làm cho cô trống rỗng hơn.
Cuối cùng Tần Tuyên Tuyên cũng không giữ được,“...... Chú...... Chú chú......”
Đỗ Mộ Ngôn thỏa mãn cười, động thân như cô mong muốn.
Phiên Ngoại Sau Khi Cưới Không Biết Xấu Hổ Không Biết Ngượng Ngùng (2)
Ngày hôm sau,Tần Tuyên Tuyên không thèm để ý bản mặt Đỗ Mộ Ngôn cả ngày, mặc kệ hắn dỗ như thế nào đi chăng nữa, cô vẫn chiến tranh lạnh với hắn suốt một ngày.
Cho đến khi Đỗ Mộ Ngôn nghiêm mặt nói một câu như vầy.
“Tuyên Tuyên, nếu em cảm thấy thiệt, cùng lắm thì buổi tối anh gọi em là dì.”
Rốt cục Tần Tuyên Tuyên không gắng gượng được, xì một tiếng nở nụ cười, hai người chiến tranh lạnh đến đây là chấm dứt.
Nghĩ đến mấy cảnh tượng đó, Tần Tuyên Tuyên lại không tự chủ được xấu hổ, nhưng vấn đề này, cô lại ghi nhớ trong lòng.
Vào lúc ban đêm, lúc Tần Tuyên Tuyên tắm rửa có chút không tập trung, chờ tắm xong chuẩn bị đi ra, mới phát hiện trong phòng tắm khăn tắm và áo ngủ đều không thấy!
Thân thể trống không tìm nửa ngày, cô mở của hướng ra ngoài hô: “Mộ Ngôn, anh lấy một cái khăn tắm lại đây giúp em.”
Đỗ Mộ Ngôn giờ phút này đang nằm cứng đơ trên giường chơi máy tính, nghe vậy lơ đãng đáp một câu,“Không phải trong phòng tắm cũng có quần áo của anh sao?”
Tần Tuyên Tuyên lui về phòng tắm, quả nhiên sau cánh cửa thấy “Quần áo”mà Đỗ Mộ Ngôn nói.
Một chiếc áo sơmi trắng của hắn.
Nếu bây giờ Tần Tuyên Tuyên còn không hiểu là Đỗ Mộ Ngôn giở trò quỷ, thật đúng là xem thường mấy tháng kết hôn với hắn.
Lựa chọn giữa không mặc gì và mặc đồ của hắn, chắc chắn cô sẽ chọn cách sau.
Nghe được động tĩnh, Đỗ Mộ Ngôn ngẩng đầu lên.
Hắn đem cái máy tính ném qua một bên, yên lặng nhìn Tần Tuyên Tuyên nhăn nhó, ánh mắt nóng rực như muốn đem cô ăn sống nuốt tươi.
Áo sơmi Đỗ Mộ Ngôn mặc ở trên người Tần Tuyên Tuyên, vừa vặn đến giữa đùi cô. Bên trong áo sơ mi trống không, nước thấm qua lớp vải, loáng thoáng lộ ra da thịt trắng noãn bên dưới lớp áo. Nửa kín nửa hở như vậy.So với hở hết càng thêm hấp dẫn.
Đỗ Mộ Ngôn thở dốc nặng nhọc dần.
Tần Tuyên Tuyên đứng ở cuối giường, trợn mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn,“Anh đúng là đồ hư hỏng!”
Đỗ Mộ Ngôn trên giường ngồi dậy, mỉm cười,“ Đây không phải hư hỏng, cái nà