Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342011

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.

n tiếng của Tống Kì.
\'\' Tuyên Tuyên, em có thể ra ngoài gặp anh một lần được không? Anh cầu xin em!\'\' Thanh âm của hắn có chút dồn dập.
\'\'Tống Kì, anh đừng gọi tới nữa. Chúng ta chia tay rồi, anh nên buông tay đi.\'\'
\'\'Tuyên Tuyên....\'\'
Tần Tuyên Tuyên căn bản không muốn nghe Tống Kì nhiều lời, dứt khoát tắt máy, thuận tay đem số điện thoại đó đưa vào danh sách đen. Tống Kì vẫn không chịu từ bỏ, lại đổi số khác tiếp tục gọi tới, lúc đầu cô còn lo là khách hàng gọi tới nên nghe, nhưng vừa nghe thấy thanh âm quen thuộc của hắn, sau đó, cô liền không tiếp điện thoại. Về sau, có lẽ là Tống Kì cũng biết Tần Tuyên Tuyên quyết tâm không nhận điện thoại của mình, cuối cùng mới từ bỏ.
Giữa trưa, đang muốn tìm Phương Phán Phán cùng đi ăn cơm, không nghĩ tới Tả An Lôi lại tới tìm cô mời đi ăn trưa. Tuy bên ngoài Tần Tuyên Tuyên cùng Tả An Lôi vẫn luôn duy trì bộ mặt hòa khí, nhưng chuyện ở khách sạn suối nước nóng làm cho từ đáy lòng cô không thể nào có thể thích Tả An Lôi, vì vậy cô uyển chuyển cự tuyệt lời mời, như cũ đi tìm Phương Phán Phán.
Phương Phán Phán vẫn như cũ mang theo vị đồng nghiệp mới, ba người đi đến phố ăn vặt đối diện với tòa nhà. Tuy bên trong tòa cao ốc Thiên Vũ có nhà ăn, nhưng đồ ăn không hợp với họ, vì vậy cơ bản Tần Tuyên Tuyên cùng Phương Phán Phán đều ăn ở ngoài, hoặc là cùng Tống Kì ăn cơm hộp tình yêu hắn mang đến.
Nhớ tới quá khứ, Tần Tuyên Tuyên càng cảm thấy buồn bã. Gần đây Tần Tuyên Tuyên cùng Tống Kì cũng chưa cùng nhau ăn trưa, Phương Phán Phán cảm thấy kì quái, hỏi thăm thì Tần Tuyên Tuyên cũng chỉ ứng phó đôi câu lấy lệ. Ba người ăn xong thời gian vẫn còn sớm, Phương Phán Phán liền đề nghị đi đến khu bên cạnh cho tiêu hóa, Tần Tuyên Tuyên không có hứng thú, liền chào tạm biệt hai người, một mình đi về công ty. Ai ngờ còn chưa đi đến tòa cao ốc Thiên Vũ, bên cạnh liền truyền đến một cỗ lực kéo mạnh mẽ, cô bị kéo vào một chỗ tối.
Kéo cô chính là một người đàn ông cao lớn đội mũ đeo kính râm, cô muốn phản kháng, chợt nghe thấy đối phương vội vàng nói: \'\' Tuyên Tuyên, là anh!\'\'
Nói xong, đối phương đem mũ cùng kính tháo xuống, đúng là Tống Kì.
Sắc mặt Tần Tuyên Tuyên thay đổi, giãy dụa muốn đi, cô một chút cũng không muốn nhìn thấy Tống Kì.
Tống Kì vội vàng nói: \'\' Tuyên Tuyên, lần này anh đến là để nói lời từ biệt, anh phải rời khỏi thành phố N!\'\'
Động tác của cô dừng lại, nhưng không quay đầu lại, chỉ là đưa lưng về phía hắn.
Giọng nói của Tống Kì mang theo chua sót: \'\' Tuyên Tuyên, mấy ngày nay anh đều đi tìm Hoàng tiểu thư kia, anh tới quán bar lần đó, đợi vài ngày cũng không gặp cô ta, không nghĩ tới lại chọc tới một đám côn đồ, không cẩn thận va phải bọn chúng. Đền tiền còn không tính, bọn chúng muốn đem anh đánh đến vào bệnh viện mới bằng lòng bỏ qua.....Tuyên Tuyên, hai ngày này bọn chúng đều đang tìm anh, ngay cả nhà anh cũng không dám về, anh cũng không thể ở lại thành phố N được nữa, gọi điên thoại em không chịu nghe, anh chỉ có thể đến tìm em, gặp được em rồi, anh sẽ đi.\'\'
Thấy Tần Tuyên Tuyên vẫn không để ý tới mình, trên mặt Tống Kì xẹt qua một trận chán nản, oán hận nói: \'\' Tuyên Tuyên, hiện giờ anh không có cách để ở lại thành phố tìm chứng cứ, nhưng cũng không chứng minh anh từ bỏ. Tuyên Tuyên, Đỗ Mộ Ngôn kia không phải là người tốt, nếu em cùng hắn ở một chỗ, nhất định sẽ bị tổn thương! Anh biết dù bây giờ anh có nói gì em cũng không tin.....Nhưng mà Tuyên Tuyên, anh chỉ xin em cho anh thời gian ba tháng, ba tháng sau, chờ bọn chúng không truy tìm anh nữa, anh nhất định sẽ quay lại, đem chứng cứ tìm được đến cho em! Đến lúc đó, mặc kệ em vẫn quyết định chia tay anh hay như thế nào, anh sẽ không nói hai lời, nhưng Tuyên Tuyên, anh không hy vọng em bị một chút thương tổn nào, đừng cùng Đỗ Mộ Ngôn ở một chỗ, hắn không phải người tốt!\'\'
Giờ phút này trong giọng nói Tống Kì đầy chân thành cấp thiết, Tần Tuyên Tuyên sao có thể không có cảm giác? Nhưng khi nhớ lại những bức ảnh ngày đó, cùng với vị Hoàng tiểu thư kia đem chứng cứ là hắn ra, khiến cho đáy lòng Tần Tuyên Tuyên dâng lên kích động lại bị đè ép trở về.
\'\' Tôi ở một chỗ với ai, không hề liên quan đến anh!\'\' Tần Tuyên Tuyên như cũ đưa lưng về phía Tống Kì, ra vẻ lạnh như băng nói xong, dừng vài giây, cô hít sâu, dùng thanh âm cực nhỏ nói: \'\'. ......Bảo trọng.\'\'
Nói xong, cô liền chạy mất, rất nhanh liền tiến vào tòa cao ốc Thiên Vũ.
Cả buổi chiều, mãi cho đến khi tan tầm, tâm trạng Tần Tuyên Tuyên có chút không yên. Cô nghĩ, có lẽ Tống Kì rời khỏi thành phố này cũng tốt, thời gian sẽ là phương thuốc chữa lành tất cả, chờ hắn trở về, có lẽ sẽ không tiếp tục dây dưa tìm đến cô. Cũng có thể, hắn sống trong hoàn cảnh mới phát triển tốt hơn, sẽ quyết định không trở lại. Như vậy đúng là giai đại vui mừng.
Ngày hôm sau vừa đúng là ngày nghỉ lễ, trên đường về nhà Tần Tuyên Tuyên ghé qua siêu thị mua một đống lớn đồ ăn vặt, chuẩn bị cho hai ngày này làm tổ ở nhà xem phim giết thời gian, không nghĩ tới vừa về đến nhà, đã bị Tần Quốc


XtGem Forum catalog