Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.
ện! ) Chỉ có Tần Tuyên Tuyên, Tần Quốc Đống cùng đạo diễn Vệ thời điểm ở trước mặt Đỗ Mộ Ngôn đều có biểu hiện bình thường, khóe miệng Đỗ Mộ Ngôn mang theo nụ cười nhàn nhạt, từng nghe qua truyền thuyết về người đàn ông này, bây giờ lại được tận mắt chứng kiến bộ dáng nghiêm nghị đó.
Đỗ Mộ Ngôn tỏ ý rằng chính mình bận quá, ý tứ là suy nghĩ không chu đáo, Tần Quốc Đống tỏ vẻ không có gì, mà đối với Tần Tuyên Tuyên đứng cạnh Tần Quốc Đống, Đỗ Mộ Ngôn giống như là không nhìn thấy, một cái liếc mắt cũng chưa từng nhìn qua.
Sau khi biểu đạt lời xin lỗi, Đỗ Mộ Ngôn cũng không để cho tổ công tác phải chậm trễ công việc, vôi vàng rời đi, trước khi đi hắn vẫn không nhịn được nhìn Tần Tuyên Tuyên một cái, rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, không để cho người khác phát hiện.
Đỗ Mộ Ngôn vừa đi, không khí hiện trường lập tức được thả lỏng, Tần Tuyên Tuyên đứng một bên nhìn nhóm diễn viên diễn, nhớ lại xem mình đã từng xem qua bộ phim nào của diễn viên này chưa.
\'\' Cô tên là Tần Tuyên Tuyên đúng không ? \'\' Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng nói dễ nghe. Ngay sau đó, cô cảm nhận được bên cạnh có người ngồi xuống.
Tần Tuyên Tuyên di chuyển về nơi phát ra tiếng, nghiêng đầu nhìn qua. Người tới vẫn mặc trang phục biểu diễn, bộ dạng rất dễ nhìn, diễn vai một công tử cao quý, phối hợp với đôi mắt hoa đào của hắn giờ phút này nụ cười tươi rói trên khuôn mặt, thật đúng là rất phong độ. Tần Tuyên Tuyên nhớ tới hình như bản thân đã từng nhìn thấy bôn phim của diễn viên này, còn không chỉ một lần, nhưng có lẽ bởi vì vai diễn của hắn đều là vai phụ, cô không nhớ ra tên của hắn, giờ phút này cô không khỏi có chút xấu hổ.
\'\' Đúng vậy, tôi là trợ lý của giáo sư Tần\'\' Tần Tuyên Tuyên đáp.
Vu Lương mỉm cười: \'\' Có thể nhìn ra được, tiểu thư Tần Tuyên Tuyên cùng giáo sư Tần đều giống nhau, có được khí chất học giả vô cùng riêng biệt.\'\'
\'\' Cám ơn, anh quá khen.\'\' Tần Tuyên Tuyên cười đến cứng đờ cả khuôn mặt, đối phương xem chừng cũng không muốn tự giới thiệu về mình, hiển nhiên rất tự tin về việc cô có thể nhận ra hắn, nhưng cô thật sự không biết hắn là người nào, nếu như bây giờ hỏi, có thể hay không làm tổn thương lòng tự tôn của hắn?
Biểu tình Tần Tuyên Tuyên cứng ngắc, nhưng ở trong mắt Vu Lương lại trở thành cô lần đầu tiên tiếp xúc với ngôi sao gần như vậy nên khẩn trương, nụ cười của hắn lại càng sâu.
Vừa rồi tất cả mọi người đều thấy được, Đỗ tổng đối với giáo sư Tần tương đối khách khí, cũng có lời đồn rằng, giáo sư Tần được Đỗ tổng \'\'ba lần mời đến\'\', theo như biểu hiện hôm nay của Đỗ tổng, lời đồn này rất có thể là thật. Mà vừa rồi trong khi Đỗ tổng cùng giáo sư Tần gặp mặt, hắn vẫn âm thầm ở bên cạnh quan sát, xác định Đỗ tổng đối với vị trợ lý giáo sư này không có hứng thú, nên hắn mới lại đây. Chỗ giáo sư Tần hắn không nói cái gì, nếu có thể cùng trợ lý giáo sư Tần có được quan hệ tốt, có thể cũng có ích cho con đường diễn viên sau này của hắn. Với kinh nghiệm nhiều năm của hắn, cô gái này tương đối dễ nhìn, bề ngoài nhìn qua như là cấm dục, thật ra bên trong nội tâm lại vô cùng lẳng lơ, đặc biệt là khi còn đối mặt với một ngôi sao trên đỉnh cao như hắn.
\'\' Tiểu thư Tuyên Tuyên.....cô không ngại nếu tôi gọi cô là Tuyên Tuyên chứ? Dù sao gọi như vậy tương đối thân mật. Cô cũng có thể trực tiếp gọi tôi là Mạn Địch, nhóm diễn viên đều gọi tôi như vậy.\'\' Vu Lương nở nụ cười sáng lạn, bày ra mị lực vô hạn của mình.
Người này từ đầu đến giờ đều khiến cho cô không được thoải mái, nếu như đây là diễn viên cô biết thì có thể cô sẽ bắt chuyện vài câu, nhưng đối phương lại hoàn toàn là người xa lạ, cô thật sự không biết nên tiếp tục đề tài này như thế nào.
\'\' Được.......\'\' Tần Tuyên Tuyên miễn cưỡng cười, \'\' Phần diễn của anh rất nhanh sẽ đến đi? Có muốn chuẩn bị trước hay không?\'\'
\'\' Không sao, lời thoại tôi sớm đã học thuộc. Hơn nữa, vai diễn của tôi còn lâu mới xuất hiện.\'\' Vu Lương giống như nghe không ra ý tứ tiễn khách trong lời nói của Tần Tuyên Tuyên, tiếp tục cười nói.
Tần Tuyên Tuyên không có biện pháp, chỉ có thể mạnh mẽ xốc lại tinh thần, nói chuyện có lệ với Vu Lương, nhưng không biết có phải do ảo giác của cô hay không, cô cảm giác như có một ánh nhìn sắc bén ở sau lưng đang dõi theo.
Một lúc lâu sau, khi mà Vu Lương tự cảm thấy đã tạo được thiện cảm rồi, vừa đúng lúc màn tiếp theo đến lượt hắn diễn thì mới đứng dậy rời đi, trước khi đi cũng không quên giao hẹn với Tần Tuyên Tuyên, khi nào hắn diễn xong,hắn mời cô đi uống nước. Không đợi Tần Tuyên Tuyên từ chối, hắn đã rời đi, Tần Tuyên Tuyên chỉ có thể đau khổ suy nghĩ tìm lý do từ chối.
Vu Lương đi rồi, Tần Tuyên Tuyên mới bắt đầu lật xem danh sách diễn viên, lúc này mới phát hiện, hóa ra Vu Lương là nhân vật số hai,trong phim xem như là đại ân nhân của huynh muội Tần gia, cuối cùng cũng là lấy được Tần tiểu muội.
Không ngờ tới chính là, vừa mới diễn xong, người mà mọi người nghĩ rằng đã sớm rời đi Đỗ Mộ Ngôn đột nhiên lại xuất hiện, hơn nữa sắc mặt vô cùng âm trầm, cũng không biế