XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

ỗ Mộ Ngôn cười gật đầu liền bắt đầu gọt vỏ, vừa gọt vừa nói, “Ba tôi nói mấy ngày nay ông vẫn có tiết dạy, khi nào rảnh ông sẽ đến thăm anh.”
“Tần giáo sư bận rộn thì không cần đến cũng được mà.” Đỗ Mộ Ngôn nói.
“Cái này anh tự nói với ba tôi đi, nếu tôi mà khuyên ông ấy sẽ mắt tôi là vong ơn phụ nghĩa đấy.” Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng cười, con dao trong tay vẽ một đường, lớp vỏ táo bị gọt thành một đường dài hoàn toàn rơi xuống. Từ bé cô đã thích gọt táo cho cha mẹ ăn, gọt vỏ vừa nhanh vừa đẹp. Sau khi gọt hết vỏ táo cô cẩn thận cắt thành miếng nhỏ đặt trên đĩa, để Đỗ Mỗ Ngôn dùng dĩa xiên lên ăn.
“Ngày đó cứu em, là tôi cam tâm tình nguyện. Tần giáo sư không cần để trong lòng mà.”
Đỗ Mộ Ngôn chỉ thấy toàn bộ trái tim mình trở nên ấm áp dạt dào, khóe miệng nở nụ cười yếu ớt nhìn Tần Tuyên Tuyên vì hắn gọt sạch vỏ táo cắt thành từng miếng nhỏ. Đã từng, tất cả những điều này đều là chuyện chỉ xảy ra trong mơ của hắn, hắn mơ ước nhưng chưa bao giờ thành hiện thực. Lúc này, khi những cảnh trong mơ dần dần thành hiện thực, hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc nhưng đồng thời cũng thấy khủng hoảng trong lòng. Hắn sợ tất cả, cuối cùng chũng chỉ là một giấc mơ mà thôi, khi hắn mở mắt thì mọi chuyện… vẫn chẳng có gì thay đổi.
“Ba tôi sẽ không nghe đâu.” Tần Tuyên Tuyên bất đắc dĩ nói, đưa đĩa nhỏ tới trước mặt ĐỖ Mộ Ngôn.
Tầm mắt Đỗ Mộ Ngôn khẽ nâng, ánh mắt chậm rãi hạ từ gương mặt xinh đẹp của Tần Tuyên Tuyên xuống. Hắn chậm rãi nâng tay, được một nửa lại hạ xuống như mệt mỏi lắm, dưới ánh mắt lo lắng của Tần Tuyên Tuyên, hắn khẽ cong khóe môi, dường như hơi xấu hổ, “Vừa rồi xem tài liệu lâu quá, tay dường như không còn sức để động nữa.”
“Lần sau đừng có xem nữa!” Giọng điệu Tần Tuyên Tuyên hơi cuống, nói xong cô hơi phiền não nhìn quả táo đã bổ xong xuôi kia nên không chú ý đến gương mặt Đỗ Mộ Ngôn đang sáng bừng lên vì câu nói thân thiết của cô.
“Chỉ có thể phiền em đút cho tôi.” Đỗ Mộ Ngôn thu lại nụ cười, tỏ vẻ bất đắc dĩ nói.
Tần Tuyên Tuyên hơn chần chừ rồi cầm chiếc đĩa lên, dùng dĩa xiên một miếng táo đút cho Đỗ Mộ Ngôn. Lúc trước tay Đỗ Mộ Ngôn còn chưa sử dụng được cô cũng đã đút cho hắn rồi, cũng chỉ là trước lạ sau quen, không xấu hổ như ban đầu nữa.
Nhấm cắn vài cái miếng táo lạnh lẽo trong miệng liền nuốt xuống, Đỗ Mộ Ngôn cũng không biết hương vị của táo bình thường như thế nào, nhưng vì Tần Tuyên Tuyên đút cho hắn nên hắn chỉ cảm thấy mỗi miếng táo này đều ngọt như tẩm mật đường vậy, mỗi miếng đều khiến hắn ăn vô cùng sung sướng.
Rất nhanh đã ăn hết đĩa táo, Tần Tuyên Tuyên buông đĩa xuống, cuối cùng vẫn hỏi, “Đỗ Mộ Ngôn, tôi có thể hỏi anh một việc không?” Cô dừng lại một chút rồi bổ sung thêm, “Tôi hy vọng có thể nghe được lời nói thật.”
Ánh mắt Đỗ Mộ Ngôn hiện lên sắc thái kỳ lạ, nhưng khuôn mặt vẫn vô cùng mình tĩnh thậm chí còn mang theo ý cười, “Em hỏi đi.”
Tần Tuyên Tuyên cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt lại với nhau của mình, không dám nhìn Đỗ Mộ Ngôn, cúi đầu hỏi: “Anh với Lại Hưng của “Nhật báo Ngô thị” có phải đã thỏa thuận gì đó không? Có… có liên quan đến tôi?”
“Đúng vậy.”
Nghe được lời khẳng định của Đỗ Mộ Ngôn, Tần Tuyên Tuyên giật mình nhìn hắn. Cô nghi ngờ Đỗ Mộ Ngôn có giao dịch gì đó với Lại Hưng, nhưng cô không nghĩ hắn lại thừa nhận nhanh như vậy, còn chưa đợi cô bày ra chứng cứ nghi ngờ gì hắn đã thừa nhận rồi.
Đỗ Mộ Ngôn ném cái gì mà “tay không có sức” vừa rồi quăng thẳng ra sau đầu, đưa tay nắm chặt hai bàn tay đang xoắn vào nhau của Tần Tuyên Tuyên, vẻ mặt thành khẩn, “Vô cùng xin lỗi, tôi giấu em một việc, tôi sẽ nói cho em toàn bộ sự thật, chỉ xin em hãy tha thứ cho tôi.”
“Là… chuyện gì?” Tần Tuyên Tuyên chần chừ nói, thậm chí quên luôn việc đẩy tay hắn ra. Cô cũng không nói bản thân có thể tha thứ cho Đỗ Mộ Ngôn hay không bởi vì điều này hoàn toàn phụ thuộc vào việc hắn đã giấu diếm cô điều gì.
“Lại Hưng theo dõi tôi, chụp được mấy tấm ảnh về tôi.” Đỗ Mộ Ngôn nói, “Việc này chắc em đã biết rồi, hắn đi tìm em phải không?”
Tần Tuyên gật đầu, “Đúng vậy, nhưng ảnh chụp này tôi còn chưa nhìn thì đã bị người ta lấy cắp đi…”
“Là tôi sai người làm.”
Tần Tuyên Tuyên trợn to hai mắt, cô không nghĩ ngay cả điều này Đỗ Mộ Ngôn cũng thừa nhận, hắn hoảng hốt đến vậy, cuối cùng thì trong túi giấy kia chứa ảnh chụp gì thế?
Đỗ Mộ Ngôn nắm chặt tay Tần Tuyên Tuyên như sợ cô rời đi, “Ảnh chụp đó, là chụp cảnh tôi và người phụ nữ khác cùng ăn tối uống rượu với nhau. Thời gian đó, em từ chối tôi, tôi thật sự rất khó vượt qua…”
Tần Tuyên Tuyên yên lặng một lát, nghĩ đến chuyện Lại Hưng nói với cô “đừng bị Đỗ Mộ Ngôn lừa.” kết hợp với sự thẳng thắn của Đỗ Mộ Ngôn thì lời này đã được giải thích rồi. Lại Hưng chụp được cảnh Đỗ Mộ Ngôn thân mật với phụ nữ khác, cho rằng Đỗ Mộ Ngôn vừa theo đuổi cô vừa ở cùng một chỗ với người phụ nữ khác nên mới hy vọng cô đừng bị lừa.
Cô không biết ảnh chụp đó đến mức độ thế nào, thật ra cô cũng không muốn biết. Đúng là trước kia Đỗ Mộ Ngôn theo đuổi cô, nhưng cô cũng từ chối rồi, vậy hắn ở