Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.
đề buông cô ra.
Hắn nói với bản thân, bây giờ nhẫn nại chỉ là vì tương lai càng tốt đẹp hơn của cô và hắn.
Tần Tuyên Tuyên vừa có được tự do thì lập tức đứng dậy, lùi lại vài bước, kéo lại quần áo cho chỉnh tề, cúi đầu không dám nhìn Đỗ Mộ Ngôn,chỉ cúi đầu nói: “Tôi về trước đây!”
Thời điểm bàn tay Tần Tuyên Tuyên đặt lên nắm cửa, cô nghe được tiếng nói khàn khàn của Đỗ Mộ Ngôn truyền đến từ phía sau, “Tuyên Tuyên, ngày mai em có thể đến đây nữa không?”
Bàn tay Tần Tuyên Tuyên dừng lại một chút, cô có thể nghe được trong giọng nói của hắn một tia e ngại.
Cô dùng sức gật đầu, “Ngày mai tôi sẽ đến.”
Cô mở cửa rồi ra ngoài, không dám quay đầu, cũng không nhìn thấy gương mặt Đỗ Mộ Ngôn vì lời hứa của cô mà dần trầm tĩnh lại.
Thử Thách
Tần Tuyên Tuyên liên lạc với Lý Tái, phiền hắn đưa Đường Thi quay lại. Hai người Lý Tái vốn cũng chỉ để Tần Tuyên Tuyên với Đỗ Mộ Ngôn được ở riêng với nhau nên mới rời đi, cũng không đi xa, bởi vậy nên Tần Tuyên Tuyên mới gọi một lát hai người đã nhanh chóng về đến nơi.
Tần Tuyên Tuyên vốn định cùng Đường Thi gọi Taxi về, nhưng Lý Tái lại kiên trì muốn đưa hai người về nhà nên cô cũng chỉ có thể nhận lấy ý tốt của hắn mà thôi.
Đến dưới nhà họ Tần, thấy xe của Lý Tái đã đi xa, Đường Thi bỗng thở ra một hơi, “ Nghẹn chết em rồi, chị, chị mau nói cho em biết, cuối cùng thì vị Đỗ tổng kia là sao?”
Cô kéo cánh tay Tần Tuyên Tuyên, hai mắt sáng lên đầy tò mò.
Đường Thi tiếp tục ngoắc, thậm chí còn ném ra ánh mắt quyến rũ,”Chị, mau đến đây đi.”
Tần Tuyên Tuyên ngây người tại chỗ vài giây mới chậm rãi đi qua, nằm lên giường. Cô vừa lên giường, Đường Thi liền sán lại tựa vào vai cô, vẻ mặt tò mò, “Chị, chị mau nói về mối quan hệ lãng mạn của chị với Đỗ tổng cho em biết đi, hai người quen nhau như thế nào, từng bước ra sao?”
“Thi Thi, chị với Đường Mộ Ngôn… không lãng mạn như em nghĩ đâu.” Tần Tuyên Tuyên dừng một chút, lộ ra nụ cười ngượng ngùng, “Chuyện giữa chị với hắn không như em nghĩ đâu.”
“Vậy cuối cùng là thế nào?” Đường Thi truy hỏi.
Tần Tuyên Tuyên nhìn Đường Thi, há miệng thở dốc, bỗng miên nói hết tâm sự ra. Có một số việc, cô không thể nói với cha mẹ, cũng không thích hợp tâm sự với đồng nghiệp, nhưng Đường Thi thật ra lại là một đối tượng tốt để tâm sự tất cả. Cô thoáng sửa soạn lại suy nghĩ một chút, đem toàn bộ quá trình từ lúc gặp gỡ Đường Mộ Ngôn và những việc liên quan đến hắn cho đến giờ kể hết ra, chỉ là lược bỏ toàn bộ sự việc có dính đến Tống Kỳ không nhắc đến.
Đường Thi nghe xong lời kể của Tần Tuyên Tuyên, gần như thở dài, cuối cùng cô bé sợ hãi than một câu: “Chị, chị với cái anh Đỗ tổng kia, đúng là chuyện cổ tích hoàng tử và cô bé lọ lem đấy! Không nghĩ chuyện chỉ có trong cổ tích này sẽ xuất hiện ngoài đời thật, thật sự là quá thần kỳ!”
“Được rồi, mọi thứ chị kể hết rồi đó, em mau ngủ đi, không phải than mệt hay sao hả?” Tần Tuyên Tuyên nói.
Đường Thi nằm xuống, môi mấp máy hai cái lại hỏi: “Chị, vậy chị thích Đỗ Mộ Ngôn sao?”
Thân thể Tần Tuyên Tuyên cứng lại một chút, vài giây sau cúi đầu nói: “Chị không biết.”
“Chị, có thích hay không mà chị cũng không biết hay sao?” Đường Thi không thể tin nổi nói.
Tần Tuyên Tuyên không trả lời. Đoạn thời gian này ở chung, cô thật sự có chút rung động với Đỗ Mộ Ngôn, cũng không biết vì sao, giống như luôn có một giọng nói nhắc nhở cô, cô và hắn không có khả năng. Cô muốn thử thích hắn, nhưng nhớ đâu khi cô thích hắn rồi, hắn lại chán ghét, không thích cô thì sao? Có đôi khi, cô cũng rất chán ghét bản thân luôn lo được lo mất nhiều như thế.
Nhìn ra được vẻ mặt ngẩn ngơ của Tần Tuyên Tuyên, Đường Thi không hỏi nhiều nữa, nói ngủ ngon liền nhắm mắt lại ngủ, chỉ là trong lòng cô đã có quyết định, phải thăm dò giúp chị họ tốt của mình. Tuy rằng cô bé không biết chị có thích Đỗ Mộ Ngôn hay không nhưng cô bé cảm thấy chị nhất định là thích, nếu không sao có thể mang bông tai hắn tặng chứ? Đỗ Mộ Ngôn kia cuối cùng có xứng với chị cô bé hay không, cô bé cần phải xem xét thật kỹ.
Ngày hôm sau Tần Tuyên Tuyên phải đi làm, Đường Thi ở lại nhà. Đợi Tần Tuyên Tuyên ra khỏi nhà, Đường Thi liền nói với Đường Vi là cô bé muốn đi gặp mấy người bạn học. Đường Thi bây giờ học cấp ba nhưng vì lí do thân thể nên thường tạm nghỉ học, bạn học của cô thật sự là có vài người đã thi lên học ở đại học A rồi.
Đường Vi lo lắng cho cô bé nhưng Đường Thi gặp gỡ bạn học, bà theo thì cũng kỳ cục, liền liên tục dặn dò Đường Thi vài câu, để cô bé chú ý an toàn, sớm trở về.
Đường Thi ngoan ngoãn đáp ứng, sau khi ra khỏi cửa trực tiếp gọi xe đến bệnh viện. Trí nhớ cô tốt lắm, ngày hôm qua đã tới một lần, đã nhớ kỹ phòng bệnh của Đỗ Mộ Ngôn, đến cửa.
Mơ hồ nghe được trong phòng bệnh có tiếng nói chuyện, Đường Thi thu lại bàn tay chuẩn bị gõ cửa, dán lỗ tai lại gần, nghe ngóng động tĩnh bên trong.
“Đỗ tổng, chúng ta đã nói rồi, anh nhận lời phỏng vấn của tôi, tôi đưa căn cứ chính xác anh theo dõi sắp đặt T