Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.

Tần Tuyên Tuyên hơi xấu hổ, ngăn cản Đường Thi càng nói ra những lời khiến cô mất tự nhiên hơn nữa.
Ánh mắt Lý Tái xẹt qua hành lý trong tay Đường Vi cười nói: “Nếu Đường tiểu thư không ngại thì cùng đi đi.” Hắn biết Tần Tuyên Tuyên không thể để lại em họ này mà cùng hắn đến bệnh viện được, nhưng hắn càng biết rõ hơn là Đỗ tổng muốn ngay lập tức gặp Tần tiểu thư đến cỡ nào, tuyệt đối không chờ thêm một hai tiếng được. Không bằng đưa cả vị Đường tiểu thư này đi, đến lúc đó hắn hy sinh chút, đưa cô ấy đi dạo xung quanh, để Tần tiểu thư và Đỗ tổng ở chung với nhau.
Tần Tuyên Tuyên do dự một chút, cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn nên đành nói: “Ngại quá, lại gây thêm phiền toái cho anh.”
“Tần tiểu thư khách sáo rồi.”
Lý Tái cười, chủ động nhận lấy hành lý Đường Thi bỏ vào cốp xe.
Đường Thi theo sau Tần Tuyên Tuyên nhỏ giọng nói: “Chị, anh ta thật sự không phải bạn trai chị sao? Vậy sao anh ta khách khí với chị như vậy chứ? A, không phải là lái xe chị mời đấy chứ? Không đúng, cái xe này em thấy hình như rất quý, xe của dượng không phải là hãng này.”
Tần Tuyên Tuyên cũng hạ giọng nói, “Việc này khá phức tạp dài dòng, sau khi về nhà chị sẽ giải thích cho em nghe. Bây giờ chị chỉ nói đại khái với em là chúng ta sẽ đến bệnh viện thăm một người, lần trước anh ấy bị thương vì cứu chị. Người đón chúng ta là Lý Tái, là trợ lý của người kia.”
“Đã hiểu.” Đường Vi liếc mắt nhìn Lý Tái một cái, không hỏi nhiều nữa nhưng trong lòng lại như nở hoa. Người đàn ông có trợ lý lại có xe tốt nhất định là người đàn ông có tiền, người đàn ông có tiền vì cứu một phụ nữ mà bị thương, nếu nói không có chút mờ ám nào thì cô mới không thèm tin.
Rất nhanh xe đã chạy đến bệnh viện, sau khi ba người xuống xe, Lý Tái nói: “Đường tiểu thư, tôi đưa cô đi dạo quanh đây nhé, bách hóa Minh Khải cách đây không xa.”
Đường Thi giương lên nụ cười sáng lạn, vẻ mặt chân thành, “Trợ lý Lý, ông chủ của anh đã cứu mạng người chị tôi yêu quý nhất, tôi sao có thể không đi lên cảm ơn một câu chứ? Đúng không chị?”
Đường Thi nhìn về phía Tần Tuyên Tuyên, ánh mắt mong chờ.
Tần Tuyên Tuyên không thể ngăn cản nổi sự tấn công của ánh mắt Đường Thi, từ trước đến giờ bên ngoài nhà bà, cô luôn thua dưới ánh mắt này của Đường Thi, rõ ràng cảm thấy cực kỳ lạnh lẽo muốn ở nhà nhưng vẫn bị Đường Thi tha ra khỏi cửa.
“Lý trợ lý, tôi đưa em họ tôi đến… Đỗ tổng sẽ không giận chứ?” Tần Tuyên Tuyên hơi ngượng ngùng hỏi Lý Tái.
Mặt Lý Tái lộ ra nụ cười, “Không đâu.” Cho dù Đỗ tổng có giận hơn nữa thì chỉ cần Tần tiểu thư tỏ vẻ yêu kiều dễ thương một chút thì ngài ấy sẽ lập tức vui vẻ lại ngay.
Lúc ba người đến phòng bệnh thì Đỗ Mộ Ngôn đã đứng ngồi không yên, đến khi nhìn thấy Tần Tuyên Tuyên xuất hiện hắn lập tức lộ ra nụ cười. Theo sự phục hồi của sức khỏe, hắn đã có thể xuống giường rồi nhưng đa phần vẫn nằm trên giường tĩnh dưỡng.
“Đỗ tổng, vị này là em họ Tần tiểu thư - Đường Thi tiểu thư, hôm nay cô ấy mới đến thành phố nên cùng nhau đến đây.” Lý Tái theo trách nhiệm giải thích.
“Tôi nghe nói anh đã cứu mạng người chị gái mà tôi đã yêu quý nhất trong lúc nguy cấp, thật sự vô cùng cảm ơn anh!” Đường Thi lễ phép cúi đầu, vẻ ngoài thật sự tỏ vẻ vô cùng biết ơn. Vị Đỗ tổng này thật sự quá tuấn tú, thật sự rất thích hợp với chị cô.
Vốn dĩ đã lường trước là thế giới hai người sẽ bị phá hòng, tâm trạng Đỗ Mộ Ngôn sắp hỏng đến nơi rồi,nhưng Đường Thi là em họ của Tần Tuyên Tuyên, tốt xấu gì hắn cũng phải kiềm chế để không lộ ra vẻ mặt khó chịu nhưng cũng chỉ thản nhiên gật đầu, khóe miệng cong lên, “Chỉ là việc nhỏ thôi mà.”
Nhất thời Đường Thi cảm thấy vị Đỗ tổng này thật quá lãnh khốc, hảo cảm với hắn đột nhiên tăng lên một bậc. Cô đứng cạnh Lý Tái, muốn quan sát cách ở chung của chị và Đỗ tổng này, xem hai người này có cái gì với nhau không.
Đỗ Mộ Ngôn liếc mắt nhìn Lý Tái một cái.
Lý Tái lập tức hiểu ý nói: “Đường tiểu thư, xung quanh bệnh viện này có rất nhiều chỗ chơi vui, tôi đưa cô đi xem một chút nhé?”
“Không cần, cảm ơn.” Đường Thi cười sáng lạn lắc đầu: “Tôi vừa xuống tàu, còn hơi mệt, muốn nghỉ ngơi trước.”
Đường Thi đã nói thế rồi Lý Tái sao có thể tiếp tục dây dưa kéo cô bé đi được? Trong lòng không khỏi than thở một tiếng.
Bởi vì có Đường Thi và Lý Tái ở đây nên Tần Tuyên Tuyên vốn da mặt mỏng cũng bất giác duy trì khoảng cách với Đỗ Mộ Ngôn, “Mẹ tôi vẫn đang chờ tôi dẫn Đường Thi về, hôm nay tôi về trước…. ngày mai lại đến thăm anh.”
“Đợi chút!” Đỗ Mộ Ngôn vội gọi Tần Tuyên Tuyên. Tuy nói là có bóng đèn làm hắn thật khó chịu nhưng hôm nay có thứ hắn rất muốn tặng Tần Tuyên Tuyên, thấy cô phải đi hắn đành phải tặng trước mặt hai người kia.
“Có chuyện gì nữa sao?” Tần Tuyên Tuyên nghi hoặc hỏi.
“Tuyên Tuyên.” Đỗ Mộ Ngôn nhìn Tần Tuyên Tuyên, mở bàn tay ra để cô nhìn thấy đôi bông tai hắn đang nắm trong tay. “Thích không?”
Đó là một đôi hoa tai đính kim cương, thiết kế vô cùng xinh đẹp, Tần Tuyên Tuyên chỉ nhìn thoáng qua đã vô cùng thích rồi, nhưng hai viên kim cương lấp lánh đính b