Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.

ô cũng đã từng nghe Tống Kỳ nói, nhưng tuyệt đối không mang theo sự trịnh trọng và tình cảm sâu đậm như Đỗ Mộ Ngôn. Lời hắn nói, giọng điệu và ánh mắt đều khiến cô cảm thấy rằng, nếu không có cô, hắn tuyệt đối sẽ không sống nổi.
Nhất định là cô đã nhìn nhầm rồi, Đỗ Mộ Ngôn và cô mới quen nhau bao lâu chứ? Sao có thể không có cô thì không được?
Tần Tuyên Tuyên bỗng nhiên cảm thấy trong lòng hơi rối loạn, đột nhiên rút tay ra, xoay người cúi đầu không trả lời câu hỏi của Đỗ Mộ Ngôn, chỉ vội vàng nói: “Ba mẹ tôi còn đang chờ tôi về ăn cơm, tôi, tôi… về trước!”
Cô nhanh chóng chạy về cửa phòng bệnh, dù không quay đầu lại nhưng vẫn cảm nhận được rõ ràng tầm mắt cực nóng của người phía sau.
Lý Tái vô cùng tận tâm với vị trí công tác đứng canh ngoài cửa, hắn biết Tần Tuyên Tuyên không ở lâu nên cũng không rời khỏi. Dù hắn rất tò mò kết quả cuộc nói chuyện của cô và Đỗ tổng, nhưng cuối cùng cũng không hỏi ra miệng. Hắn thấy vẻ mặt Tần tiểu thư có hơi cổ quái nhưng không phải là bộ dạng đang tức giận, có thể thấy Đỗ tổng đã xử lý chuyện này rất khá rồi.
Lúc Tần Tuyên Tuyên đi theo Lý Tái ra về, hơi không yên lòng. Đến khi nghi ngờ sâu đậm, tam trạng nặng nề của cô bị loại bỏ, đáy lòng cô lại có thêm một chút gì đó không giống trước kia…






Trái Tim Rung Động
Thân thể Đỗ Mộ Ngôn ngày càng tốt lên, khiến trợ lý bên cạnh như Lý Tái cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Do Tần Tuyên Tuyên dù nói không thể này nào cũng đến thăm nhưng vẫn thường tranh thủ đến, hai người ở chung rất hòa hợp, tiến triển thuận lợi cho nên tâm trạng Đỗ Mộ Ngôn cực kỳ tốt.
Thật ra đương sự như Đỗ Mộ Ngôn đối với thân thể bị thương của mình cũng vô cùng mâu thuẫn. Hắn vừa hy vọng có thể sớm hồi phục sức khỏe, lúc nào cũng có thể cùng một chỗ với Tuyên Tuyên của hắn nhưng cũng lại lưu luyến sự chăm sóc cẩn thận của cô. Hắn biết rõ, Tuyên Tuyên thường đến thăm hắn lí do đa số là vì xuất phát từ sự áy náy và cảm kích của cô mà thôi, nếu thân thể hắn mà tốt lên, được xuất viện thì… tuy cô nói đồng ý để hắn theo đuổi nhưng hắn không biết sau khi hắn được xuất viện thì cô sẽ dùng thái độ nào để đối xử với mình nữa. Được cô chăm sóc càng lâu thì hắn càng luyến tiếc sự ngọt ngào lúc này.
Nhưng thời gian quá lâu, hắn lại càng cảm thấy ngọt ngào như thế vẫn chưa đủ. Hắn rất tham lam, hắn muốn Tuyên Tuyên yêu hắn, gả cho hắn, hắn muốn hai người ở bên nhau vĩnh viễn không rời xa. Cho nên, hắn phải làm bản thân mau chóng khỏe lên, hắn không thể vĩnh viễn nằm trên giường bệnh được!
“Tuyên Tuyên, dạo này sao cứ đến giờ tan tầm là cô lại vội vàng chạy đi luôn thế? Khai thật ra đi, có phải là có bạn trai mới hay không?” Sắp đến giờ tan tầm, Phương Phán Phán đến bên bàn làm việc của Tần Tuyên Tuyên, hạ giọng chất vấn.
Nghĩ đến bộ dáng Đỗ Mộ Ngôn luôn cười chăm chú nhìn mình, trái tim Tần Tuyên Tuyên hơi đập mạnh lên, khóe miệng vô thức cong lên. Đón nhận Đỗ Mộ Ngôn, dường như không có gì không tốt cả…
Tần Tuyên Tuyên cứ như vậy ngọt ngào nhếch môi bước ra khỏi Thiên Vũ Đại Hạ.
“Chị!”
Một bóng dáng nhỏ nhắn chỉ giây lát đã bổ nhào đến trước mặt Tần Tuyên Tuyên, đúng là đã dọa cô chết khiếp mà.
Đợi đến khi thấy rõ dáng vẻ người trước mặt, Tần Tuyên Tuyên hơi giật mình, “Thi Thi?”
“Không phải em thì còn có thể là ai chứ?” Đường Thi kéo cánh tay Tần Tuyên Tuyên, khuôn mặt vẫn còn hơi non nớt tràn đầy nụ cười tỏa sáng, “Chị, có phải thấy em đến đón chị tan tầm thì vô cùng cảm động hay không? Em vừa xuống khỏi tàu hỏa đã lập tức đến đây đó, ngay cả nước cũng chưa kịp uống ngụm nào luôn!”
“Em đến đây cậu họ có biết không?” Tần Tuyên Tuyên không đón lời tranh công của cô bé, chân mày khẽ nhăn lại. Trước đó mẹ cô đã nói chuyện có em họ muốn đến đây vài ngày, lúc đó lòng cô vẫn đang tràn đầy chuyện Đỗ Mộ Ngôn bị thương nên cũng không nghĩ nhiều, không ngờ người đến lại là Đường Thi. Đường Thi là con gái của em trai họ của mẹ cô, hàng năm lúc Tần Tuyên Tuyên về nhà bà ngoại chúc tết thì đều gặp được Đường Thi. Duyên phận giữa người với người thật là kỳ lạ, Đường Thi đặc biệt thích người chị họ có quan hệ huyết thống không quá gần như Tần Tuyên Tuyên này. Lúc ra khỏi nhà, Đường Thi luôn thích tìm cô đi chơi. Đường Thi năm nay đã 18 tuổi, nhưng từ nhỏ thân thể vẫn yếu ớt, gần đây nghe nói đang tạm nghỉ học ở nhà, không ngờ cô bé lại đột nhiên xuất hiện ở đây.
Đường Thi bĩu môi, “Chị, chị yên tâm đi, biết em muốn đến đây, ba em cực kỳ yên tâm!”
Tần Tuyên Tuyên còn muốn nói gì đó thì thấy Lý Tái đợi từ lâu đi tới, “Tần tiểu thư…” Ánh mắt nghi hoặc của hắn dừng trên người Đường Thi.
“Cô bé là em họ của tôi Đường Thi, mới từ chỗ bà ngoại tôi đến, sẽ ở lại nhà tôi vài ngày.” Tần Tuyên Tuyên vội nói. Nếu như bình thường thì cô đưa Đường Thi về nhà cũng được, nhưng bây giờ cô đã hẹn với Đỗ Mộ Ngôn, cũng không thể để Đường Thi tự về nhà cô được.
“Chị, đây là bạn trai chị à?” Đáy mắt Đường Thi lóe sáng đầy hưng phấn hỏi.
“Không phải, em đừng đoán bừa.”


Old school Easter eggs.