Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1970 lượt.

người thì tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Bây giờ xin lỗi, còn kịp không?
Tần Tuyên Tuyên hơi hạ tầm mắt nói, “Đỗ Mộ Ngôn, em nghĩ có khả năng là chúng ta không hợp…”
Tần Tuyên Tuyên lại nhìn Đỗ Mộ Ngôn một hồi lâu, thân thể căng thẳng có dấu hiện bình tĩnh lại, “Tốt, vậy lần này em sẽ không tính toán với anh nữa, nhưng đừng để có lần sau, nếu không em sẽ giận thật đó.”
“Tuyên Tuyên, anh cam đoan sẽ không chọc em giận nữa!” Trong lòng Đỗ Mộ Ngôn vui vẻ, kích động vươn hai tay ôm lấy Tần Tuyên Tuyên, sức mạnh của hắn không nhỏ, thân thể vì kích động và lo sợ mà căng cứng lên.
Từ ngôn ngữ thân thể hắn, Tần Tuyên Tuyên có thể cảm nhận được sự để ý của hắn dành cho cô, khiến khuôn mặt nghiêm túc của cô cũng dịu dần xuống, ít nhất bây giờ, người đàn ông này đang say đắm cô, hơn nữa so với suy nghĩ của cô thì còn đắm chìm sâu hơn.
Cô do dự một lát rồi cũng đưa tay ôm lấy Đỗ Mộ Ngôn.
Ba ngày sau, Đỗ Mộ Ngôn hoàn thành các thủ tục xuất viện, thân thể hắn rất khỏe mạnh, hồi phục sau phẫu thuật rất nhanh chóng.
Tuy nói Lý Tái có toàn quyền xử lý công việc, nhưng Tần Tuyên Tuyên cảm thấy thân là bạn gái Đỗ Mộ Ngôn, nếu ngay cả lúc bạn trai xuất viện cũng không thể đến thì coi sao được nên cố ý xin nghỉ nửa ngày đến làm thủ tục xuất viện cùng Đỗ Mộ Ngôn.
Sau đó, Lý Tái đưa hai người trở về chỗ ở của Đỗ Mộ Ngôn, đây là lần đầu tiên Tần Tuyên Tuyên đến nơi Đỗ Mộ Ngôn ở. Ngoài ý muốn là nhà Đỗ Mộ Ngôn cũng không phải biệt thự to lớn như trong tưởng tượng của Tần Tuyên Tuyên mà chỉ là một căn nhà ba phòng chính một phòng xép mà thôi. Toàn bộ phòng xép trang trí rất đơn giản, có thể nhìn ra được đây chính là nơi ở của một người đàn ông độc thân.
“Trợ lý Lý, làm cậu vất vả rồi, cậu có thể về nghỉ ngơi.” Đến cửa nhà mình, Đỗ Mộ Ngôn bắt đầu đuổi Lý Tái.”
“Vâng, Đỗ tổng.” Lý Tái quan sát sắc mặt để hành động, dĩ nhiên là biết Đỗ Mộ Ngôn muốn ở riêng với Tần Tuyên Tuyên nên lập tức cười nói với Tần Tuyên Tuyên, “Tần tiểu thư, đồ đạc của Đỗ tổng, liền phiền cô giúp đỡ sửa sang lại một chút.”
Tần Tuyên Tuyên còn đang kinh ngạc về chỗ ở đơn giản của Đỗ Mộ Ngôn nên cũng không để ý nhiều, “Tôi biết, vậy Lý trợ lý đi đường cẩn thận nhé.”
Sau khi Lý Tái đi rồi, Đỗ Mộ Ngôn nhìn vẻ mặt hơi ngẩn ra của Tần Tuyên Tuyên nói: “Tuyên Tuyên, em sao thế?”
Tần Tuyên Tuyên hoàn hồn, “Em chỉ thấy kỳ quái, anh lại có thể ở một căn nhà nhỏ như vậy…”
Đỗ Mộ Ngôn cười nhìn Tần Tuyên Tuyên, trong nụ cười mang theo một tia hy vọng, “Anh vẫn hy vọng có thể tạo ra một gia đình ấm áp, nên phòng ở không thể quá lớn, giống như bây giờ là tốt nhất.”
Tần Tuyên Tuyên bỗng dưng nhớ đến cha mẹ Đỗ Mộ Ngôn đều mất sớm, phải ăn nhờ ở đậu nhà người khác, tự giác biết mình lỡ lời vội nói: “Nơi này của anh thật sự thích hợp cho một gia đình nhỏ ở.”
Đỗ Mộ Ngôn nâng bàn tay Tần Tuyên Tuyên, ánh mắt sâu xa, “Anh hy vọng, người sẽ vào ở nơi này trong tương lai sẽ là em.”
Mặt Tần Tuyên Tuyên đỏ mặt, dùng sức rút tay về, xấu hổ quẫn bách xoay người lấy đồ mà Đỗ Mộ Ngôn mang theo từ viện về, “Em, em giúp anh sắp xếp lại đồ đạc!”
Đỗ Mộ Ngôn cũng không làm khó Tần Tuyên Tuyên, chỉ lơ đãng chỉ chỉ một gian phòng nói: “Kia là phòng ngủ của anh, phiền em giúp anh để quần áo trong đó, anh đi toilet một chút.”
“A, được!” Tần Tuyên Tuyên muốn tránh né xấu hổ, cũng không suy nghĩ gì nhiều, không đợi Đỗ Mộ Ngôn tránh ra, nhanh chóng chạy đến căn phòng kia.
Lúc Tần Tuyên Tuyên nhìn thấy chiếc giường lớn trước mặt, cô mới đột nhiên tỉnh táo lại, ý thức được bản thân thế mà lại vào phòng ngủ của Đỗ Mộ Ngôn. Bước chân cô hơi xoay, muốn lập tức lùi ra ngoài, lại nghĩ đến trên tay cô vẫn còn đang cầm đồ nên đành kiên trì ở lại căn phòng. Thở sâu để giảm bớt sự căng thẳng trong lòng, Tần Tuyên Tuyên đi đến trước tủ quần áo, đem cửa tủ mở rộng ra.
Quần áo trong ngăn tủ được sắp xếp rất gọn gàng, các loại quần áo được phân loại rất rõ ràng. Tần Tuyên Tuyên cảm thấy tán thưởng một tiếng, lập tức bắt đầu sắp xếp quần áo Đỗ Mộ Ngôn mang theo từ viện về, cô chịu đựng sự hiếu kỳ với Đỗ Mộ Ngôn, dùng sức đóng lại ngăn tủ, lại bị thân người cao lớn phía sau cánh cửa tủ làm cho hoảng sợ.
Vuốt vuốt trái tim kinh hoàng, Tần Tuyên Tuyên sẵng giọng, “Sao anh lại đột nhiên xuất hiện như thế chứ? Một chút tiếng động cũng không có, muốn hù chết em sao?”
“Anh muốn cho em một sự kinh ngạc vui mừng mà.” Cả người Đỗ Mộ Ngôn tản ra hơi thở quyến rũ nam tính, toàn bộ thân thể dựa trên cánh tủ, đôi mắt chăm chú như chỉ có một mình Tần Tuyên Tuyên có một đợt sóng ngầm không để người ta thoát được bắt đầu chuyển động.
“Đây sao có thể là kinh ngạc vui mừng được? Đây rõ ràng là kinh sợ mới đúng!” Tần Tuyên Tuyên cúi đầu oán giận, nâng mấy thứ trong tay lên nói, “Mấy thứ này em để vào nhà vệ sinh nhé?”
“Không vội.” Đỗ Mộ Ngôn đón lấy túi, tùy tay ném nó sang bên cạnh, bước lên túm lấy eo nhỏ của Tần Tuyên Tuyên, cúi đầu nói bằng giọng khàn khàn mờ ám, “Tuyên Tuyên, anh muốn hôn em!”
Tần Tuyên Tuyên nghĩ, hôn thì hôn, nói nhiều đi