Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
nói cũng vô dụng nên không đề cập đến nữa, gật gật đầu chào rồi nhanh chóng ra ngoài.
Tần Tuyên Tuyên trở về Tụ Mỹ rất nhanh, dựa theo hình ảnh mới nhìn thấy tìm kiếm vị trí máy theo dõi, rát nhanh đã tìm được máy theo dõi được che dấu tốt trong bồn hoa cạnh cửa.
“Tần Tuyên Tuyên, em đang tìm gì thế?”
Khi Tần Tuyên Tuyên cầm chặt máy theo dõi trong tay, Đan Quyên thấy trạng thái kỳ lạ của cô nên mới hỏi.
Tần Tuyên Tuyên kinh hoàng, lắc đầu nói: “Không có việc gì!”
Nói xong cô lại chạy ra ngoài, chạy thẳng vào nhà vệ sinh chọn một buồng không có người khóa cửa lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm máy theo dõi trong tay.
Hỏng Bét
Bồn hoa được Đỗ Mộ Ngôn phái người đưa tới khi cô và hắn quen biết chưa lâu. Lúc đó cô còn thấy kỳ quái, rõ ràng là bị tai nạn xe đập đầu mà Đỗ Mộ Ngôn sao lại vui vẻ thế chứ? Nhưng bây giờ xem ra thì khi đó mục đích đưa bồn hoa của hắn là để lắp đặt máy theo dõi rồi!
Nhưng mà cuối cùng là vì sao?
Tần Tuyên Tuyên chỉ cảm thấy đầu óc đau đớn như muốn nổ tung, căn bản không thể bình tĩnh tự hỏi được. Cô không có cách nào để tìm một cách giải thích hợp lý cho hành động lần này của Đỗ Mộ Ngôn được. Vì vừa gặp đã yêu nên sau đó trang bị máy theo dõi để giám thị mọi động tĩnh của cô ư? Cho dù suy luận này là thật thì cũng quá đáng sợ!
Nhớ tới lúc vừa quen biết Đỗ Mộ Ngôn, vài lần vô tình gặp gỡ, đáy lòng Tần Tuyên Tuyên bỗng rét run. Khi đó cô đã nghi ngờ Đỗ Mộ Ngôn cố tình gặp mình rồi, nhưng sau đó biểu hiện lạnh nhạt của hắn khiến nghi ngờ của cô tan biến, sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như thế, cô cũng không nhớ lại mấy chuyện nhỏ đó nữa. Vừa nghĩ đến việc từ ngày bồn hoa được đưa vào Tụ Mỹ thì mọi cử chỉ hành động của cô đều bị Đỗ Mộ Ngôn theo dõi, cô chỉ cảm thấy lòng mình là một mảnh lạnh lẽo. Cho tới giờ cô vẫn cảm thấy Đỗ Mộ Ngôn là một người đàn ông thật vĩ đại, sao hắn có thể yêu thích mình, đúng là chuyện không tưởng được, nhưng bây giờ có lẽ là mọi hành động của hắn đều có lý do cả.
Hay là, Đỗ Mộ Ngôn chọn cô chẳng qua là tùy tiện?
Tần Tuyên Tuyên không đoán được nguyên nhân chuyện này nhưng cũng chẳng muốn hao tổn đầu óc mà đoán nữa. Cô chỉ biết là, Đỗ Mộ Ngôn luôn lừa gạt cô, cô chỉ như một con ngốc bị hắn đùa giỡn xoay vòng!
Ngay lúc Tần Tuyên Tuyên đang rối rắm thì bên ngoài gian bỗng vang lên tiếng động không nhỏ. Gian phòng bên cạnh như thể bị dùng sức đẩy ra, cửa va vào tường vang lên tiếng động mạnh.
Tần Tuyên Tuyên hoảng sợ, tầm mắt vừa quay ra, chỉ thấy bên ngoài gian phòng cô đang đứng xuất hiện một đôi giày da của nam, mà cánh cửa cũng bị dùng sức gõ.
Cửa khóa, dĩ nhiên là không thể mở ra.
“Tuyên Tuyên, anh biết em ở bên trong! Em mau ra đây!” Ngoài cửa là giọng điệu vội vã của Đỗ Mộ Ngôn, như một con thú bị giam giữ, vội tìm lối ra.
Tần Tuyên Tuyên ngẩn ngơ, cô không ngờ Đỗ Mộ Ngôn đuổi đến đây nhanh như vậy, còn chạy vào nhà vệ sinh nữ nữa!
Không nhận được câu trả lời của Tần Tuyên Tuyên, Đỗ Mộ Ngôn không buông tay, lại dùng sức gõ cửa, giọng điệu chậm lại, “Tuyên Tuyên, cho dù em không lên tiếng thì anh cũng biết em ở bên trong. Em ra đây đi, có chuyện gì chúng ta giáp mặt để nói, anh có thể giải thích!”
Đỗ Mộ Ngôn sau khi kết thúc cuộc họp về văn phòng, được trợ lý Lâm báo cáo là Tần Tuyên Tuyên đến tìm hắn nhưng rồi vội vàng rời đi, lúc đó hắn đã thấy không ổn rồi, vội trở lại văn phòng, quả nhiên thấy laptop có dấu hiện bị động chạm, nói cách khác chuyện hắn luôn theo dõi Tần Tuyên Tuyên đã bị cô phát hiện!
Một khắc kia, hắn như vỡ vụn! Chưa kịp nghĩ ngợi gì, hắn ném xuống toàn bộ quản lý cách ngành, vừa gọi điện cho Tần Tuyên Tuyên vừa chạy về hướng Tụ Mỹ. Di động của Tần Tuyên Tuyên cũng không có người nghe, may mà Tụ Mỹ không xa, hắn chạy đến rất nhanh, đi vào văn phòng Tần Tuyên Tuyên mới phát hiện túi xách và điện thoại của cô đều ở trên bàn nhưng không thấy cô đâu. Hỏi đồng nghiệp của cô thì biết rằng trước khi hắn đến, Tần Tuyên Tuyên hình như có tìm kiếm gì đó ở bồn hoa, sau đó ra ngoài, có lẽ là vào phòng trà nước hay nhà vệ sinh.
Đỗ Mộ Ngôn cũng không dám chậm trễ, lòng hắn không dám tồn tại tâm lý may mắn, hắn biết Tuyên Tuyên đã phát hiện ra chuyện hắn chuẩn bị máy theo dõi rồi! Hắn đến phòng trà nước, không thấy tần Tuyên Tuyên, lại đến nhà vệ sinh nữ tìm từng gian một, cuối cùng cũng đã phát hiện ra cô.
“Anh còn muốn lừa tôi sao?” Cuối cùng Tần Tuyên Tuyên mở miệng, bởi vì Đỗ Mộ Ngôn đã đến, toàn bộ uất ức trong lòng đều trào lên, hốc mắt lại ẩm ướt một lần nữa nhưng cô cố đè nén, không cho tiếng nức nở nghẹn ngào trào ra.
“Tuyên Tuyên!” Nghe được giọng Tần Tuyên Tuyên, trái tim Đỗ Mộ Ngôn buông lỏng, lập tức nói, “Tuyên Tuyên, em mau ra đây, anh có thể giải thích, anh sẽ không lừa em nữa!”
“Tôi không tin…” Tần Tuyên Tuyên cúi đầu nói, “Nơi này là nhà vệ sinh nữ, anh mau ra đi, nếu không tôi sẽ gọi người!”
“Tuyên Tuyên, em không mở cửa ra anh sẽ đá hỏng cửa đấy!”
Tần Tuyên Tuyên nghe thế thì ngẩn ra,