Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.
ấy cảnh tượng mơ màng bên trong, chỉ có tiếng thở dốc yêu kiều đứt quãng, không ngừng lan ra không gian.
Dục vọng tràn ngập, ngày tiếp nối đêm.
Đây chính là quy củ của Lục Tiến. Khi cô gái của hắn còn ngây thơ non nớt phải quán triệt cho cô thói quen cùng ** cực hạn hoàn mỹ nhất.
Giam cầm cô, mỗi ngày dùng tình dục nuôi nấng công chúa nhỏ đáng yêu của hắn, làm cho cô sa vào những cơn ân ái không dừng lại được.
Ngày tiếp nối đêm, dây dưa với cô, ở bên tai cô lần lượt cường điệu bức bách, bắt cô không ngừng lặp lại lời đã hứa với hắn. Hắn cưỡng ép cô học tập, học tập cách thăm dò cơ thể hắn, thăm dò những chỗ mẫn cảm của hắn. Hắn cưỡng chế thói quen của cô, quen với phương thức của hắn, quen với hương vị của hắn, quen với tất cả của hắn.
Bất kì phản ứng nào của cô đều mang lại cảm xúc cho hắn, làm cho hắn càng thêm cố gắng gia tăng sự dạy bảo.
Cô gái nhỏ vẫn chưa biết gì về tình dục, chỉ có thể để mặc hắn không hề kiêng kị mà nhấm nháp thân thể non nớt, mờ mịt mặc cho hắn dẫn dắt, dần dần tiến vào vực sâu dục vọng ma quỷ, suốt đời không thể quay lại thế giới trắng thuần của cô.
***
“Vẫn còn ở trong đó à?” Trong phòng khách dưới lầu, người đàn ông điển trai tà khí nhướn mày thật cao, vẻ mặt không thể tin được. Tên lính đứng thẳng đứng để báo cáo trước mặt anh ta bình tĩnh gật đầu, làn da ngăm đen càng tăng thêm luồng khí nóng từ người anh ta.
Hai cái tên thủ đầu trên đầu dưới của cầu thang quả thật không phải là người!
Anh ta tình nguyện ra chiến trường chém giết kẻ thù cũng không muốn đứng ở đây chịu tra tấn mỗi ngày!
Hơn một tuần lễ, ngày nào bọn họ cũng thay phiên nhau canh gác, tất cả đều sống không bằng chết. Dù có được huấn luyện nghiêm chỉnh cũng không chịu được tiếng khóc ngâm kiều diễm làm cho người sắt cũng phải bị lay động từ phòng ngủ chính trên lầu hai truyền tới cả ngày lẫn đêm.
“Đúng là người trẻ tuổi, chơi tốt như vậy, chẳng biết tiết chế gì cả.” Euler gãi gãi cằm, cười xấu xa đứng dậy đi về phía cầu thang, chuẩn bị tự thân xuất mã đi bắt lại Lục Tiến sau khi về nhà thì không có liên lạc gì với anh ta nữa.
Mới đi đến cầu thang, âm thanh đứt quãng, mập mờ trêu ngươi từ phòng ngủ trên lầu hai truyền đến, càng đến gần lại càng rõ ràng.
“Nhẹ thôi đau quá.”
“Ưm, đừng kẹp chân lại, đừng kẹp căng như vậy, sắp bị em kẹp chết rồi đây.”
“Á, chậm….chậm một chút.”
Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi kêu rên cùng tiếng khóc khe khẽ của cô gái nhỏ làm cho Euler đứng sững lại. Chỉ trong vài giây toàn thân anh ta đã vã mồ hôi, mỗi bộ phận trên cơ thể đều căng cứng đi vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, cậu nhóc trong đũng quần đã sớm ngóc đầu cao cao.
Thật sự là sống không bằng chết mà.
Euler nhìn sang cánh cửa gỗ đang đóng chặt, nghe tiếng nũng nịu cùng nức nở nghẹn ngào đói khát bên trong rồi nhìn lại mấy tên lính mang vẻ mặt khổ sở trên bậc thang, khuôn mặt điển trai run rẩy, phát ra một tiếng rủa thầm, “Shit!”
Sự khó xử của đội trưởng Chu
“A Tiến à, không ngờ một khi đã chơi cậu lại không biết tiết chế như vậy.”
“Nghe nói suốt tám ngày cậu không ra ngoài.”
Trên bãi cỏ được cắt tỉa chỉnh tề trong vườn hoa của biệt thự, Euler không giữ hình tượng nằm co quắp trên chiếc ghế màu trắng lảm nhảm với Lục Tiến.
Tuy nói anh ta cũng từng chơi như vậy nhưng vừa rồi anh ta phải uống đến ba ly nước đá mới đè nén dục vọng được, hơn nữa bây giờ lại cảm thấy bộ phận bên dưới đang co rút đau đớn, hận không thể bay về cái ổ của mình mà tìm hai cô em ngực to để giải phóng.
“Kho vũ khí của hắn tôi đã lấy hết, một nửa đưa về bên kia, một nửa giữ lại cho cậu.” Euler tiếp tục cười tủm tỉm nói.
Lục Tiến nghe câu được câu mất, sắc mặt bình thản, hoàn toàn không cảm giác hưng phấn trước tiền tài nhận được.
Hắn không thiếu tiền. Chiến tranh chỉ là vì tranh giành hai thứ, vũ khí và tiền tài. Súng có thể giết người, nhưng tiền thì hắn không có khái niệm gì. Ăn, mặc, tiêu xài hắn cũng chẳng thiếu.
Ngoại trừ hiện giờ vì nuông chiều cô gái của hắn nên hắn mới kêu Euler chuẩn bị cho hắn một căn biệt thự xa hoa. Vừa nghĩ đến ở căn nhà cũ, cô gái của hắn ngủ không quen trên chiếc giường gỗ thì hắn đã không nhịn được mà muốn sắp xếp cho cô cuộc sống tốt nhất trong khả năng, điều kiện của mình.
Euler vẫn sung sướng nói đến kế hoạch lần này, nhưng ánh mắt Lục Tiến lại xuyên qua vườn hoa, xuyên qua bể bơi, xuyên qua ngôi nhà trắng nhìn về phía lan can trên lầu. Ánh mắt hắn xuyên qua bức màn, nhìn vào trong căn phòng trên lầu hai, ngóng về phía cô gái đang ngủ say trên chiếc giường lớn.
“Này…” Euler nói nửa ngày mới phát hiện ra tâm trí của người đối diện căn bản không có đặt vào lời của mình.
Lục Tiến nhìn quá xuất thần về phía ngôi nhà xa xa, như đang bị thứ gì đó mê hoặc.
“A Tiến này, cậu có nghe lời tôi nói không đó?” Euler liếc nhìn hắn một cái, cũng lười chẳng muốn nhắc nhở hắn ánh mắt hắn nhìn sang bên kia như đang bị ma nhập.
“Mấy chuyện đó anh tự quyết đi, tôi chỉ p