XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342085

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.

mọng giấu gương mặt nhỏ nhắn vào sau cánh cửa phòng, khóe miệng của hắn cũng nhếch lên thành một nụ cười sung sướng.
Euler nói đúng, có lẽ hắn đã quá khẩn trương rồi.
Người đã là của hắn thì trái tim sớm muộn gì cũng là của hắn.
***
Cục công an tỉnh Y
“Đội trưởng Chu, báo cáo lần này không có duyệt vụ buôn người.” Nữ cảnh sát xinh đẹp cắn môi đặt văn kiện trên tay lên bàn làm việc.
Chu Cảnh Diệu cau mày nhìn chằm chằm vào văn kiện một lúc lâu sau đó ra vẻ buồn bực mở túi giấy ra, rút bản báo cáo mình đã đệ trình n lần ra. Chỗ để duyệt trên đó vẫn là con dấu to đùng “Không phê chuẩn”.
“Đội trưởng Chu” Nữ cảnh sát thấy đội trưởng từ trước đến giờ vẫn luôn vui vẻ giò lại cau chặt mày nên không nhịn được an ủi.
“Tôi không sao, cô đi ra ngoài đi.” Chu Cảnh Diệu lắc đầu với cô, cười cười trấn an.
Nữ cảnh sát xinh đẹp lưu luyến rời khỏi văn phòng, nụ cười trên mặt Chu Cảnh Diệu lập tức cứng lại.
Từ khi mẹ của Thẩm Sơ Vân khóc không thành tiếng thông báo cuộc gọi kia với cảnh sát, thỉnh cầu cảnh sát giải cứu cô ra thì anh đã nhờ các chuyên gia từ số điện thoại tra ra nơi cuộc gọi này gọi tới, kết quả tra được địa điểm cô gái gọi cuộc điện thoại này là từ một thị trận nhỏ cách biên giới tỉnh Y khoảng ba bốn mươi km.
Dựa theo trình tự thông thường thì cảnh sát Myanmar sẽ giúp đỡ phá án, nhưng khu vực này quá phức tạp, năng lực của cảnh sát căn bản không thể kiểm soát được nơi đó, thậm chí có thể nói chính phủ hoàn toàn không thể khống chế được nơi đó.
Lực lượng khống chế vùng đất này trong khoảng một năm gần đây là chính quyền vũ trang đang phát triển rất mạnh. Phức tạp hơn nữa là mấy tháng gần đây, khu vực này khói thuốc súng nổi lên bốn phía, chiến loạn không ngớt, ánh mắt của giới truyền thông trong nước đều tập trung đến đó.
Đừng nói là cảnh sát trung quốc tiến vào phạm vi chiến tranh, dù có điều động lực lượng cảnh sát biên giới đều sẽ bị truyền thông nước ngoài nói là tập kết ngay khu vực biên cảnh để chuẩn bị triển khai các hành động quân sự này kia. Cho dù anh có lặng lẽ lẻn vào cứu người cấp trên cũng không chịu phê chuẩn.
Đang trong thời kì mẫn cảm, vì không muốn bị người ta bắt thóp, bị người ta hiểu lầm bên này muốn nhúng tay vào việc luân chuyển chính quyền vũ trang vùng Tam Giác Vàng khiến cho các quốc gia lân cận ngờ vực cảnh giác vô căn cứ nên anh đã mấy lần nộp báo cáo lên xin phái người đi giải cứu thiếu nữ bị lừa bán nhưng cấp trên đều không chấp thuận.
Một bên là thiếu nữ bị lừa bán, một bên là quốc tế ảnh hưởng đến Chu Cảnh Diệu, cái gì nặng cái gì nhẹ mọi người đều biết. Chỉ là trong ba tháng nay, ngày nào anh cũng lấy tấm ảnh chụp trong ngăn kéo ra xem mà lòng đau không thôi, căn cứ vào lời khai của mẹ Thẩm, cô gái đã bị người khác phát hiện ra khi đang gọi điện về, mà từ lúc ấy đã chặt đứt hết mọi liên hệ. Không biết có thể vì vậy mà cô gái sẽ bị người mua tra tấn không?
Ngày nào mẹ Thẩm cũng gọi điện truy vấn khiến cho anh khó có thể trả lời.
Trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ lại nói vụ án của con gái bà quá nhỏ, cấp trên cho rằng đối với việc ảnh hưởng đến biên giới mà nói chẳng đáng kể sao?
Chu Cảnh Diệu đóng bản báo cáo lại để vào ngăn bàn, dùng tay day day mi tâm, bực bội không thôi. Sau đó, anh bất đắc dĩ lấy điện thoại ra, bấm một dãy số. Điện thoại có người bắt máy, Chu Cảnh Diệu thở dài, buồn bực vò vò tóc lên tiếng với đầu dây bên kia, “Ba”






Hình ảnh cuối cùng
Khoảng cách giữa các ngọn núi không có cách nào dùng bình nguyên bằng phẳng để đo được.
Xem trên bản đồ, số điện thoại của Thẩm Sơ Vân gọi tới là ở một trấn nhỏ cách biên giới khoảng chừng vài chục km, nhưng sau khi xuất cảnh tiến vào vùng núi thì trên đường đi vô cùng quanh co, đường núi rất xóc nảy, căn bản không có cách nào qua được.
Chu Cảnh Diệu ngồi ở vị trí phó lái, không ngừng ghi nhớ biển báo giao thông bắt mắt dọc theo bên đường. Giờ phút này xe đang ở lưng chừng con đường núi hình ruột dê, sườn núi cao ngất gần chạm vào tầng mây, nhìn nghiêng sang một bên là vực sâu không thấy đáy khiến người xem kinh hãi không thôi, người lái chỉ cần không cẩn thận một chút sẽ ngã xuống vách núi.
Lái xe là một chàng trai đen gầy. Thấy sắc mặt mấy người trong xe có vẻ run sợ, anh ta ho nhẹ vài tiếng, vừa lái xe vừa làm dịu không khí.
“Chị Sơ Vân!” Tiểu Huyên thò đầu ra từ sau tấm lưng cao lớn của Euler, vui sướng vô cùng kêu to một tiếng với người trong đại sảnh.
“Tiểu Huyên?” Sơ Vân vốn đang miễn cưỡng nằm trên người Lục Tiến, hai tay ôm gối buồn ngủ nghe thấy tiếng gọi thì kinh ngạc ngẩng đầu lên, gối ôm trong tay rơi xuống đất cũng không biết.
Tiểu Huyên nhấc làn váy lên, mừng rỡ lướt qua Euler chạy ra. Cô bé mặc một chiếc áo ngoài và chiếc váy bên dưới, căn bản rất khó chạy, lúc chạy vọt lên thì chân lảo đảo sắp ngã về phía trước, Euler đứng sau dùng tay túm cổ cô bé, xách cô bé lên.
“Đi đứng cũng không xong thì nhóc còn làm gì được nữa?” Euler tỏ vẻ chán ghét.
Sau khi Tiểu Huy