Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2091 lượt.

của Chu Cảnh Diệu cũng hiện lên nụ cười vui mừng. Vất vả một chuyến thật sự rất xứng đáng!
Mẹ Thẩm ôm chặt lấy đứa con gái đã mất đi lại tìm lại được, khóc đến đau lòng. Con gái thật là gầy, mặt mũi tái nhợt, tiều tụy. Hơn nửa năm nay, đến tột cùng nó đã gặp phải những gì?
Ba Thẩm đứng bên cạnh ổn định lại tâm trạng, ôm lấy đầu vai vợ, hạ thấp giọng nói, “Đưa Sơ Vân về trước đã.”
Còn chưa dứt lời thì ba Thẩm đã phát hiện con gái nằm trong lồng ngực vợ mình mặt mũi trắng bệch, sắc mặt rất khó coi.
“Sơ Vân?” Ông lo lắng dùng tay sờ qua trán con gái nhưng thân thể Sơ Vân đã mềm nhũn trượt xuống từ trong lòng mẹ Thẩm.






Sự lựa chọn gian nan
Bệnh viện tư nhân ngoại ô thành phố
Trong phòng bệnh VIP tầng cao nhất, ba Thẩm mẹ Thẩm lo lắng đợi kết quả kiểm tra của con gái.
Ba Thẩm ngồi trên ghế salon, tay cầm ly trà run run, mẹ Thẩm ngồi trong một góc ghế salon, dựa mặt vào ghế salon, tay cầm khăn tay không ngừng lau nước mắt. Đôi mắt đẹp của bà đã sớm sưng đỏ lên. Bởi vì trên đường đi đều ôm lấy con gái nên tóc của bà có hơi mất trật tự, gương mặt được chăm sóc tốt cũng có vẻ tiều tụy.
Sơ Vân té xỉu đột ngôt làm cho tâm trạng vốn đã căng như dây đàn của hai người vốn đã thả lỏng lại căng lên lần nữa. Nơi này là bệnh viện tư của người thân thân thiết với ba Thẩm, bọn họ còn chưa tới thì bên này đã chuẩn bị xong hết các trình tự kiểm tra, chỉ là đã hơn hai tiếng trôi qua mà vẫn chưa có kết quả.
“Sơ Vân à!” Mẹ Thẩm lập tức chạy lại.
“Lão Thẩm à, mọi người chờ một chút.” Bạn thân của ba Thẩm là Trịnh Sinh cầm kết quả kiểm tra trong tay đi vào phòng bệnh, dùng tay ngăn mọi người đang muốn đứng dậy đi về chỗ Sơ Vân lại.
Đến khi y tá sắp xếp xong giường bệnh rồi rời khỏi phòng bệnh, ông nhìn cô gái nhỏ đang ngủ mê man trên giường bệnh, khẽ thở dài thật thấp không thể nghe được, sau đó cầm kết quả rồi mời ba Thẩm sang phòng khách kế bên.
Lúc đi qua cánh cửa nhỏ ngăn cách hai phòng, ông còn cẩn thận kéo cảnh cửa lại.
“Lão Trịnh này” ba Thẩm lo lắng nhìn về phía ông ta, mẹ Thẩm dựa vào Thẩm Lan, không dám chớp mắt nhìn kết quả trong tay lão Trịnh.
Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của ba người, lão Trịnh lắc đầu đưa kết quả trên tay tới, giọng điệu trầm trọng, “Sơ Vân té xỉu là vì mang thai, hơn nữa có dấu hiệu sảy thai.”
Ông ta nói xong câu đó thì phòng khách nhỏ đã trở nên yên tĩnh.
“Anh, anh nói cái gì?” sắc mắt mẹ Thẩm thoáng chốc trở nên trắng bệch!
Bà bám thật chặt tay Thẩm Lan, sức lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương cô, nhưng Thẩm Lan cũng khiếp sợ đến mức không còn biết đau đớn, chỉ xanh mắt nhìn lão Trịnh.
Mà trong nháy mắt ánh mắt ba Thẩm cũng trở nên trống rỗng, đứng ngẩn người một chỗ không nhúc nhích, chỉ sững sờ nhìn ông bạn già đưa tới xấp giấy tờ kiểm tra.
“Xóa sạch nó! Xóa sạch nó! Xóa sạch nó! Xóa sạch nó!….” Đột nhiên mẹ Thẩm la lên. Sắc mặt bà vốn đã trắng bệch, nay vì kích động nên trán bà cũng đổ mồ hôi, mặt cũng đỏ bừng không bình thường khiến cho người ta vừa nhìn thấy đã biết giờ phút này bà phẫn nộ, hoảng sợ cỡ nào.
“Chị dâu chị yên lặng một chút đi! Anh Trịnh còn chưa nói xong mà!” Thẩm Lan bị tiếng kêu sắc lạnh, the thé của bà gọi lại thần trí, lập tức ôm lấy bà, để thân thể gần như đã ngã của phía sau của bà dựa vào người mình, sau khi mẹ Thẩm được cô đỡ lấy cũng vuốt ngực mà thở từng ngụm một.
“Tôi mặc kệ! Lão Trịnh, anh cũng đã chứng kiến Sơ Vân lớn lên mà! Nó còn nhỏ như vậy, làm sao có thể! Nhất định anh phải giúp tôi!” Mẹ Thẩm ôm lấy ngực, sau khi thở dồn dập thì kiệt lực bình tĩnh lại khẩn cầu người bạn lâu năm.
“Lão Trịnh à” lúc này ba Thẩm cũng hoàng hồn lại từ cơn khiếp sợ, nhìn bạn mình lên tiếng.
“Không làm được đâu.” Lão Trịnh khẽ lắc đầu.
“Chẳng những không thể làm giải phẫu mà còn phải bảo vệ đứa bé này trước đã.”
“Thai nhi đã gần bốn tháng rồi, cuốn rốn cũng đã dài ra, bây giờ mà bỏ đi thì chỉ có thể tiến hành phá thai.” Ông tỉnh táo lại lên tiếng giải thích.
“Phá thai thì phá thai! Đau đớn nhất thời còn hơn cả đời đau đớn!” Không đợi ông ta nói xong, mẹ Thẩm đã cắn răng lên tiếng.
“Nhưng tình hình không cho phép!” Lão Trịnh nặng nề trả lời bà một câu.
Ông ta hít một hơi, nói tiếp, “Con bé bị nhau tiền đạo! Nếu tùy tiện làm phẫu thuật sẽ xuất huyết rất nhiều, có khả năng rất lớn sẽ không thể sinh nở được nữa!” (nhau tiền đạo là bánh nhau nằm trước đường đi của thai nhi khi sanh ngã âm đạo thay vì bình thường nhau thường bám ở vùng đáy hoặc thân cổ tử cung)
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh lần nữa. Nửa ngày sau mới vang lên giọng nói run rẩy của mẹ Thẩm, “Tại sao có thể như vậy chứ?”
“Thân thể Sơ Vân vẫn chưa dậy thì hết, có thai quá sớm đối với cháu nó mà nói là một rủi ro rất lớn cho nên mới tạo thành tình huống này. Thai vị cũng chưa xác định được, cuống rốn đã dài đến thành tử cung, nếu tình hình sức khỏe của cháu tốt thì cũng không phải không thể làm phẫu thuật nhưng bây giờ sức khỏe của cháu…” Lão Trịnh đẩy mắt kí


Polly po-cket