Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.

u sao?” Sơ Vân nâng gương mặt thon gầy lên nhìn về phía Thẩm Lan, đôi đồng tử thật to tràn ngập vẻ kinh hoàng.
Quyết định ngày ấy của Sơ Vân khiến cho mẹ Thẩm kinh ngạc không thôi, trong cơn thịnh nộ, bà đã tát Sơ Vân một cái thật mạnh. Nhưng cô gái dù có bị mẹ hù dọa đến mức nào cũng không chịu phá thai. Sau khi mẹ Thẩm kinh sợ đẩy cửa chạy đi, ba Thẩm cũng nhẹ nhàng khuyên bảo vài câu rồi rời khỏi bệnh viện. Chỉ có Thẩm Lan ôm lấy đứa cháu đang đau đớn khóc không ngừng an ủi.
Sau khi cháu gái nức nở nghẹn ngào kể lại những chuyện xảy ra trong nửa năm qua, rốt cuộc Thẩm Lan cũng hiểu ra một chút tâm tình của cháu mình.
Đến nay cháu gái không hiểu rõ vì sao mình lại không muốn làn phẫu thuật, nhưng Thẩm Lan thì biết. Cũng bởi vì vậy mà cô mới vô cùng lo lắng.
Người đàn ông theo lời kể của Sơ Vân là người đến từ thế giới khác, Sơ Vân cùng hắn căn bản không thể nào ở bên nhau.
Mà đứa bé này nói cho cùng cũng không nên đến với thế giới này!
Ba Thẩm giao phó Sơ Vân cho người bạn lâu năm, để Sơ Vân bí mật ở lại bệnh viện dưỡng thai, cách vài ngày ông sẽ tới thăm một lần.
Tầng thượng của bệnh viện chỉ có vài y tá và bác sĩ có thể đi vào, người ngoài căn bản không thể vào được.
Bạn bè thân thích của nhà họ Thẩm cũng không biết Sơ Vân đã trở về, vẫn nghĩ cô đang ở nước ngoài du học. Mà từ ngày hôm đó mẹ Thẩm cũng chưa từng tới bệnh viện, bất kể ba Thẩm và Thẩm Lan có khuyên nhủ thế nào bà vẫn không thể nào chấp nhận sự ngỗ nghịch của Sơ Vân.
“Cháu gái à, mẹ cháu chỉ nhất thời không thể chấp nhận được thôi, chị ấy là mẹ cháu, có một ngày sẽ thông suốt thôi.” Thẩm Lan yêu thương sờ lên gương mặt nhỏ nhắn của cháu mình, thoải mái trấn an cô.
“Vâng” Cô gật đầu, cố gượng cười với cô mình.
Thẩm Lan nhìn chiếc cằm nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, còn có cái bụng nhô dưới tấm chăn của cháu gái, cảm thấy chua xót trong lòng, nhanh chóng quay đầu nhìn về phía những bông hoa tươi nở rộ, giọng nói nhẹ nhàng hỏi cô, “Cháu nói xem chỗ này sao lại nhiều hoa vậy nhỉ? Hình như đẹp hơn bên kia thì phải?”
“Vâng, đúng là nhiều hoa thật, nhắm mắt lại là có thể ngửi thấy mùi hoa, gió thổi qua chúng nó sẽ ngoắc tay với cháu.” Sơ Vân nhẹ nhàng gật đầu, giương mắt nhìn về tòa nhà cao tầng phương xa, ánh mắt mờ mịt không phương hướng.
“Cậu ta cũng thường dẫn cháu đến đó sao?” Thẩm Lan chạm vào vào vầng trán cháu gái, cô ngồi xuống bên cạnh, nói chuyện phiếm với cháu gái dưới nắng sớm.
“Vâng, cháu còn nhìn thấy mấy đứa trẻ thôn quê nữa, chúng chạy ra bờ sông tắm rửa.” cô dần dần nhớ lại, hàng mi dài run run, khóe miệng nhếch lên.
“Thật sao? Nhất định lúc ấy cháu hưng phấn lắm nhỉ.” Thẩm Lan mỉm cười nâng ban tay nhỏ nhắn của cháu gái lên, nghe cô tỉ mỉ kể lại, tưởng tượng những phong cảnh xinh đẹp cô kể, sợ hãi than lên cùng cô về những phong tục kì dị kia, cảm khái trong lòng vì những hành trình mạo hiểm.
Mỗi ngày cô đều ăn cơm, tản bộ, nói chuyện phiếm với Sơ Vân.
Lúc tâm trạng cháu gái không vui, lúc nhớ đến mẹ, cô sẽ nhắc tới “anh ấy” trong lời kể của cháu gái, để cho cháu gái quay về hồi ức, kể lại những chuyện đã qua. Chỉ có như vậy thì cháu mình mới có thể quên đi sự phẫn nộ của mẹ, quên đi những khó chịu khi mang thai, quên cả những ngày phiền muộn vì cả ngày phải ở trong tầng cao nhất của bệnh viện.
Thẩm Lan vỗ nhè nhẹ mu bàn tay Sơ Vân, cổ vũ cô kể tiếp nhưng đột nhiên Sơ Vân ngừng lại. Cô trở tay dùng sức nắm chặt ngón tay Thẩm Lan, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt to kinh hoàng, “Cô à…”
“Sơ Vân cháu làm sao vậy?” Thẩm Lan vươn tay vịn chặt lấy cô, kinh hoảng kêu lên.
“Cháu…á…” gương mặt nhỏ của cô run rẩy, thở dồn dập từng hơi một.
Thẩm Lan lo lắng nhìn xuống dưới theo ánh mắt của cô, chỉ thấy dưới bàn chân sưng vù lộ ra dưới tấm chăn, một dòng máu đỏ tươi chạy xuống dọc theo da thịt trắng nõn.
***
Vùng Tam Giác Vàng
Ầm ầm ù ù ——
Một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên! Một loạt những căn nhà lầu nối tiếp nhau đổ sập xuống, tòa này đè lên tòa kia, sau đó chỉ còn tro bụi đầy trời cùng với bùn đất.
“Lùi lại! Lùi lại!” Đối phương theo những tòa nhà đổ sập bị ép phải lui về phía sau, tản ra hai bên tòa nhà lung lay sắp đổ tìm chỗ yểm hộ.
Lộc cộc lộc cộc lộc cộc ——
Bọn chúng vừa lộ mặt thì quân đội bên này bắt đầu tiến công từ các điểm đã mai phục!
“Lộc cộc lộc cộc lộc cộc ——” !
“Oành!” Hai bên bị lửa đạn oanh tạc chỉ còn lại phế tích tường đổ vách xiêu.
“A Tiến! Cậu dẫn người sang bên kia…” trong tiếng súng kịch liệt, Euler thủ thế đánh bọc về phía Lục Tiến.
Sau khi chuẩn bị che chắn xong, Lục Tiến mặc quân phục, sắc mặt lạnh lùng, quỳ một chân dùng súng ngắm vào góc chết trong bãi phế tích phía xa xa.
“Phanh!” Hắn bóp cò, viên đạn gào thét bắn về phía một cái đầu màu đen chợt nhô ra khỏi góc chết. Nửa cái đầu của tên đang ôm súng máy bị đạn gọt bay, những mảnh óc đỏ trắng xen lẫn bắn lên họng súng máy trước người gã.
Hỏa lực dày đặc phía bên này lập tức biến thành khoảng không, Euler lập tức bắt lấy cơ hội xông lên. Euler nhếch khóe miệ