Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.
ơ cô từng trải qua mà thôi. Người đàn ông từng làm cho cô đau đớn, từng khiến cô phải khóc, khiến cô yêu thương cùng lắm cũng chỉ là một phút chệch đường ray trên con đường vận mệnh, chỉ từng ngẫu nhiên giao nhau với cô thôi.
Bây giờ cô đã về nhà, cuộc sống của cô đã khôi phục lại quỹ đạo, không thể giao nhau với hắn nữa.
Sơ Vân mang vẻ mặt hoảng hốt nhìn mọi người trong phòng khách, cô không nghe thấy bọn họ nói gì cả. Vì sao mặt mẹ lại căng thẳng như vậy? Miệng bà lúc đóng lúc mở, bà đang nói gì vậy?
Con không muốn sinh con, không phải con vừa nói sẽ làm phẫu thuật sao? Nhưng vì sao họ còn truy vấn cô?
“Sơ Vân? Sơ Vân? Con nói đi!” Mẹ Thẩm nhìn ánh mắt mờ mịt của con gái, không nhịn được lắc lắc đôi vai gầy của cô.
“Chị dâu chị đừng ép nó.”
“Sơ Vân à con đừng sợ, mẹ sẽ tìm bác sĩ tốt nhất cho con.”
Mẹ Thẩm và Thẩm Lan mỗi người một câu, căn phòng nhỏ lại bắt đầu ầm ĩ.
Cô gái với vẻ mặt mờ mịt nhìn mẹ mình, cô há miệng muốn nói sẽ nghe lời mẹ nói, đồng ý làm phẫu thuật, nhưng môi mấp máy một lúc lâu cũng không thể nói ra bất kì chữ nào.
Cô nhìn mọi người, hàng mi dài có hơi rung rung, nhanh chóng trở nên ươn ướt, hơi nước đọng trên mí mắt biến thành từng giọt nước mắt lớn, mãnh liệt lăn từ hốc mắt xuống.
Mẹ Thẩm và mọi người giật mình nhìn cô đau đớn khóc.
“Mẹ” nước mắt cô chảy dài nhìn ba mẹ và cô mình, đôi đồng tử hiện lên một vẻ bi thương.
“Con không làm phẫu thuật đâu.” Cô ngồi ở đó, thân thể rung động, cả người mặc một bộ quần áo bệnh nhân gần như lọt thỏm vào ghế salon.
“Con nói cái gì?” mẹ Thẩm không thể tin được nhìn con gái.
“Con không muốn làm phẫu thuật đâu.” Môi cô run rẩy, nói thêm lần nữa.
Trước ngực áo cô sớm đã bị nước mắt thấm ướt, nhưng đôi mắt to xinh đẹp của cô vẫn không ngừng rơi lệ, từng giọt từng giọt một chạy dọc theo gò má tái nhợt chảy xuống quai hàm trắng nõn rồi thấm ướt cổ áo màu xanh.
Tiền đồ của cô, tương lai của cô có lẽ sẽ vì quyết định này của cô mà bị hủy diệt hết.
Có lẽ vĩnh viễn cô sẽ không thể đơn thuần hoàn hảo như trước nữa.
Nhưng mà…
Sơ Vân run run dùng tay sờ vào bụng.
Không phải nghiệt chủng, con của anh ấy, không phải là nghiệt chủng.
Sinh mạng mới ra đời
Trong căn nhà trúc cũ kĩ tại một góc sơn trại, xa xa có thể ngửi thấy một mùi màu tươi đậm đặc. Nếu lại gần hơn chút nữa còn có thể nghe thấy bên trong truyền tới âm thanh kì quái làm cho da đầu người ta phải run lên, đó là âm thanh khủng bố của hỗn hợp lưỡi dao sắc bén gọt cắt cơ thể cùng xương cốt.
Âm thanh này xen lẫn với tiếng kêu thảm thiết đứt quãng, tiếng cầu xin tha thứ, tiếng nài nỉ, có thể làm cho người nghe liên tưởng mình đang đứng trước luyện ngục núi thây biển máu.
Trong tầng luyện ngục đầy máu tươi, Lục Tiến đứng trước cửa sổ, hai tay chống vào khung cửa sổ, khuôn mặt lạnh lùng nhìn ra núi rừng ngoài kia. Đối với tiếng kêu thê lương dưới lầu cùng mùi máu tươi làm cho người ta muốn nôn, ngay cả chân mày của hắn cũng không hề nhúc nhích.
Tiếng rú thảm thiết dưới lầu dần dần yếu đi rồi biến thành những tiếng rên không thể nghe thấy, chỉ trong chốc lát, bên ngoài truyền vào tiếng người lên cầu thang.
Lục Tiến từ từ buông tay ra, ném gỗ vụn trong tay xuống, trong đầu hiện lên từng tiếng nói cùng hành động của cô mấy tháng nay. Dáng vẻ nhỏ bé lại yếu ớt như vậy, không có ai trợ giúp thì làm sao cô có thể chạy trốn?
“Điều tra xem ba ngày trước khi gặp chuyện không may có chiếc xe nào lạ tiến vào khu vực này không.”
“Cô ấy bị người ta lừa bán, bên phía cảnh sát cũng có ghi chép về việc mất tích của cô ấy, hãy tìm địa chỉ của cô ây, tôi muốn biết hiện giờ cô ấy có bị đưa về hay không.”
Giọng nói lãnh đạm rét lạnh vang lên căn nhà gỗ cũ nát trống rỗng, ánh nắng gay gắt ngoài cửa sổ cũng vì giọng nói lạnh lùng này mà mất khi một ít độ sáng.
Euler khẽ gãi đầu, đứng dậy đi tới cửa vỗ tay gọi người hầu lên sau đó ra lệnh những lời Lục Tiến vừa nói.
Mấy ngày sau, Lục Tiến nhận được một bản báo cáo.
Sau khi điều tra chiếc xe xác thực có phát hiện ra người của cục công an tiến vào biên cảnh nhưng theo manh mối tra được từ nhà họ Thẩm thì chẳng những không tìm được tung tích của Thẩm Sơ Vân mà chỉ nghe được tin tức cô vẫn đang ở nước ngoài du học, một tháng sau khi phái người điều tra lân cận nhà họ Thẩm thì xác thực Thẩm Sơ Vân vẫn chưa về nhà. Nhưng theo tư liệu lấy được từ cảnh sát thì vụ án của Thẩm Sơ Vân đã kết lại. Vậy đến tột cùng là cô gái của hắn đã đi đâu?
***
Mấy tháng sau
Trong vườn hoa nằm trên tầng thượng bệnh viện tư nhân
“Cô à, mẹ cháu không tới sao?” Cô gái nhỏ nhắn yếu ớt ngồi trên chiếc ghế dài trong vườn hoa, cắn môi khẽ hỏi Thẩm Lan.
“Chị ấy không tới, cô tới đây với cháu không phải cũng vậy sao?” Nét mặt xinh đẹp của Thẩm Lan hiện lên một nụ cười thoải mái, cô vươn tay kéo chiếc chăn trên đùi cháu gái lên, nhẹ nhàng phủ lên cái bụng đã nổi lên cao cao.
“Cô à, mẹ cháu vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho chá