XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.

anh ta nói anh thế nào kia.” Cô nàng tức giận trừng mắt với Euler, hai gò má khẽ ửng hồng.
Lục Tiến nheo mày, nhìn nhìn thứ nằm giữa háng mình, “Là thật đấy, hiện giờ tôi không có cảm giác với phụ nữ.” hắn nhếch nhẹ khóe miệng, miễn cưỡng nói.
Lâm Bội Bội hừ nhẹ một tiếng, cắn môi oán hận liếc hắn một cái, đột nhiên đứng dậy mở cửa phòng ra, kêu người bên ngoài rồi khẽ hạ giọng dặn dò vài tiếng.
Bên này Euler và Lục Tiến mặc kệ cô nàng, cụng ly rượu với nhau. Chỉ một lát sau, cửa phòng bị đẩy ra, một cô gái bước vào.
“Cô không được động đến anh ấy nhưng phải làm cho anh ấy có cảm giác, hiểu chưa?” Lâm Bội Bội chỉ vào Lục Tiến, sau đó cô ngồi phịch xuống ghế sofa, khiêu khích nhìn Euler.
Cô ả kia đỏ mặt, đi về phía Lục Tiến. Lúc đi đến chiếc bàn trước mặt hắn, cô ả dừng lại, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, hơi e lệ cởi quần áo của mình ra. Trong quần của cô ả lại mặc một bộ nội y bằng vải bông trắng tinh không thể nhìn xuyên thấu. Nhưng vào giờ khắc này, được sự phụ trợ của những thứ xa hoa phù phiếm ở đây, dáng vẻ bảo thủ mặc cho người ta chà đạp lại có thể làm cho đàn ông **.
Nhẹ nhàng cởi tiếp, bộ nội y trước ngực cô ả đã rơi xuống, hai khuôn ngực không quá đầy đặn cùng nụ hoa nho nhỏ khả ái xuất hiện trước mắt đàn ông.
Bên này Lục Tiến dựa vào ghế sofa, vẻ mặt lãnh đạm nhìn cảnh tượng này, bên kia Euler vốn đang cười tủm tỉm không biết nhớ ra cái gì mà đột nhiên bị sặc nước, ném ly rượu xuống che miệng ho khụ khụ. (chắc là nhớ Tiểu Huyên ^^)
Cô ả che ngực, chậm rãi quỳ xuống, ngửa đầu lên nhìn hắn sau đó từ từ bò vào giữa hai chân hắn. Cô ta không đến quá gần mà chỉ nhẹ nhàng dùng gò má quét qua háng hắn.
Bộ ngực trắng nõn hấp dẫn ánh mắt mà ngay cả Lâm Bội Bội ngồi nhìn chăm chú cũng không nhịn được phải thở mạnh. Nhưng Lục Tiến chỉ lạnh lùng nhìn cô ả giữa háng mình, vẻ mắt không có chút gì là phập phồng.
Thân thể của hắn không có một chút phản ứng nào.
Sau đó không lâu, cô ả kia nhặt quần áo u oán bỏ đi, Lâm Bội Bội cũng cực kì không tình nguyện bị Lục Tiến kêu người tiễn đi.
Bị cô nàng tiểu thư gây sự một lúc, hai người trong phòng cũng không còn tâm trạng uống rượu nữa. Euler dựa vào ghế sofa không biết đang nghĩ cái gì, vẻ mặt đen sì khó hiểu.
Một lúc sau, anh ta mới lấy lại tinh thần nói chuyện với Lục Tiến, “A Tiến này, khi nào thì cậu đi đón cô gái của cậu về? Cứ tiếp tục như vậy, tôi sợ sẽ bị phế thật đấy.”
“…” Lục Tiến uống một ngụm rượu mạnh, nhắm mắt dựa vào ghế safa.
Chờ đến khi bọn họ đàm phán xong với chính phủ, thành lập khu độc lập triệt để, hắn sẽ đến đón cô gái của hắn về. Euler nói đúng, nếu không mang cô về hắn sẽ nghẹn đến liệt mất.
Mỗi đêm hắn đều dựa vào trí nhớ mà tưởng tượng ra thân thể yêu mị nhỏ xinh của cô mới có thể dùng tay giúp mình mãnh liệt giải phóng dục vọng.
Hắn đã trúng độc của cô, mà loại độc này chỉ có cô mới giải được.






Buộc chặt trong lòng bàn tay
Sơ Vân thật sự không ngờ Chu Cảnh Diệu mới bị cô từ chối ngày hôm qua đã xuất hiện trước cửa nhà cô vào sáng hôm sau.
Chiếc xe bình thường, cách ăn mặc thoải mái, trong tay còn cầm một đóa hoa hồng vừa mới cắt xong, xinh đẹp ướt át. Dáng người kia điển trai khí chất khiến ngay cả dì bảo mẫu trên 50 tuổi của nhà họ Thẩm trong lúc vào nhà nói chuyện cũng phải cười toe toét.
Mẹ Thẩm giật mình sửng sốt vài giây rồi phản ứng rất nhanh, nói bảo mẫu mặt mày đang hớn hở lên lầu gọi con gái bà xuống.
Sơ Vân hơi nhíu mày, sau khi để mặc cho mẹ chọn quần áo cho mình thì ra ngoài ngồi vào xe của Chu Cảnh Diệu.
Sau khi cô ngốc nghếch giật mình một cái, anh lập tức chuyển chủ đề, dùng vẻ mặt nghiêm túc hỏi về chuyện của đứa trẻ năm năm trước. Quả nhiên cô đã quên mất lời thông báo của anh, cố gắng nhớ lại từng ly từng tí một chuyện năm đó.
Nhìn vẻ mặt đau xót cắn đôi môi đỏ mọng mà nhớ lại của cô, Chu Cảnh Diệu khẽ cười lên. Mấy năm trước, vẻ mặt lãnh đạm từ chối áo của anh khiến anh khắc sâu trong đầu, mà hiện giờ anh đã có cơ hội tiếp cận cô. Chỉ cần cho anh chút thời gian, sớm muộn gì anh cũng có thể đánh gục trái tim cô. Nhớ nhớ thương thương mấy năm nay, cuối cùng cũng đã chờ đợi được!
Từ đó về sau, số lần anh đến nhà họ Thẩm đón Sơ Vân dần dần tăng lên, ở trước mặt ba Thẩm mẹ Thẩm luôn biểu hiện rất chân thành. Việc này trong mắt nhà họ Thẩm và nhà họ Chu thì đôi trẻ đã bắt đầu chuyện yên đương.
Mà càng tiếp xúc với cô thì Chu Cảnh Diệu càng động lòng. Cô rất đẹp, nhưng so với vẻ đẹp của cô thì thứ hấp dẫn anh lại là những cử chỉ dịu dàng mềm mại, thuần khiết đáng yêu của cô.
Thấy con trai để ý như vậy, mẹ Chu đối với Sơ Vân hài lòng không thể hài lòng hơn nữa, hận không thể lập tức rước cô gái này vào nhà làm dâu. Mà ba Chu là cán bộ cao cấp trong quân đội, ít có thời gian quan tâm đến mấy chuyện này, chỉ nghe thấy con trai đang cố gắng theo đuổi tiểu thư nhà họ Thẩm cũng khá hài lòng nên không hỏi nhiều.
Mẹ Thẩm mẹ Chu rất ăn ý với nhau, bắt đầu thường xuyên gặp mặt, chưa tới