Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1971 lượt.
g trầm thấp nói: “Euler, tôi không cho phép, đừng có mà động đến bất kì người nào trong nhà cô ấy.”
“Ơ…tôi chỉ đùa một chút thôi mà.” Euler lập tức im miệng, lắc đầu nói vài câu rồi cúp điện thoại.
Lục Tiến để điện thoại xuống, ngồi thẳng người dậy, vươn tay quét hết đống ly thủy tinh trước mặt, rủ mắt xuống quét qua chiếc sa bàn cực lớn.
Hắn rất muốn mang cô về. Cô gái nhỏ của hắn không chịu nghe lời, rời khỏi lòng bàn tay của hắn, làm cho lòng hắn như lửa đốt, hàng đêm khó ngủ.
Nhưng sẽ có một ngày, hắn sẽ thu vào lòng bàn tay, đưa cô về lần nữa.
Nhưng trước đó, hắn muốn quét sạch chướng ngại vật, không để cho cô gặp phải tình cảnh nguy hiểm lúc trước nữa.
Hắn sẽ không để cho cô có cơ hội rời đi nữa.
Lời từ chối của thiếu nữ
Chiếc váy dạ hội màu hồng nhạt hở vai tinh tế, làn váy xòe ra ngang gối, tản ra khí chất thanh nhã của một tiểu thư khuê các. Bờ vai cong hoàn mỹ cùng búi tóc lỏng phía sau tô điểm không sót chút gì. Cô không đeo trang sức quý giá, chỉ có vành tai lóe lên hai đốm sáng nhỏ.
Cô gái phụ trách trang điểm có tay nghề giỏi mở chiếc rương muôn màu muôn sắc ra nhưng lại không biết phải ra tay thế nào với gương mặt tinh tế mi mục như vẽ này. Phấn nền, kẻ chân mày, chải lông mi, hình như tất cả đều không cần phải dùng đến, chỉ cần quét nhẹ lên má một chút má hồng ửng đỏ rồi lại tô thêm một chút son lên đôi môi có vẻ hơi nhợt nhạt một chút là được.
Mẹ Thẩm đứng một bên mỉm cười nhìn con gái đang ngồi trước gương, ánh mắt tràn ngập vẻ hài lòng.
“Vậy là được rồi, đồ trang sức trang nhã một chút thì hơn.” Con gái bà rất hoàn mỹ, ngay cả vẻ thuần khiết lạnh lùng trên gương mặt cũng đều hiện lên khí chất rụt rè của một tiêu thư.
Nếu bọn họ biết cô từng bị lừa bán mất tích rồi từng sinh con thì sẽ có biểu lộ gì nhỉ? Cô đã sớm không còn là Thẩm Sơ Vân trước kia nữa, chỉ là mẹ vẫn không chịu thừa nhận điều ấy thôi.
Toàn thân mẹ Thẩm đều trang nhã cao quý, dắt tay con gái đến dự tiệc đã trở thành tâm điểm của cả bữa tiệc.
Nói là đến để thưởng thức và giám định những tác phẩm nghệ thuật chứ thực tế chỉ là nơi để các bà các mẹ giúp nhau tìm người phù hợp với độ tuổi của tiểu thư công tử nhà mình thôi.
Trong đám người nổi tiếng gia thế này kia, các vị phu nhân thỉnh thoảng lại hạ giọng trò chuyện với nhau, kín đáo tuyển chọn đối tượng phù hợp.
Những cô con gái của chính khách, con trai của nhà giàu có, ai cũng là con cưng của trời, bằng cấp lóa mắt, khí chất lỗi lạc. Trong mấy trường hợp này, có thể nói nhà họ Thẩm cũng chỉ là một gia đình bình thường. Nhưng đối với việc tiểu thư nhà họ Thẩm vừa về thì lại hấp dẫn phần đông ánh mắt của các vị phu nhân. Nghe nói cô vừa mới đi du học nước ngoài về, trước mắt là vô cùng danh giá. Tuổi còn trẻ nhưng lại có vẻ rất điềm tĩnh, sau khi bước vào hội trường chỉ yên lặng đi theo sau lưng mẹ rồi nhẹ nhàng chào hỏi vài ông chú ông bác. Ngoại hình, khí chất, cách ăn nói, cử chỉ không thể bắt bẻ được.
Mấy vị công tử được xem là nhân vật nổi tiếng cũng đều đưa nhìn về phía sau lưng mẹ Thẩm, ánh mắt lập tức sáng rõ, rục rà rục rịch.
Mẹ Thẩm không để ý đến phần đông ánh mắt sau lưng, chỉ đưa con gái đi về phía vài người bạn lâu năm.
Người cố tình đến tìm hiểu tất nhiên là rất biết dung nhập vào những nơi thế này, không lâu sau, bên cạnh mẹ Thẩm đã có thêm vài vị phu nhân trang nhã. Các vị phu nhân càng nhìn càng hài lòng với cô gái yên tĩnh sau lưng mẹ Thẩm, chủ đề cũng dần dần chuyển đến chuyện hôn nhân của cô.
Tinh thần Sơ Vân mơ màng, chỉ nhìn đôi môi vẫn không ngừng mở ra đóng vào của họ rồi mỉm cười. Mẹ Thẩm cười khẽ ứng phó, nhẹ nhàng nói con gái mình vẫn còn nhỏ.
Chu phu nhân giữ lấy bàn tay cô, cẩn thận đánh giá, càng nhìn càng thích, “Aizz, cái gương mặt nhỏ nhắn này tôi nhìn vào cũng thấy thích, nếu thằng con trai tôi mà nhìn thấy chắc cũng ngất xỉu mất!”
Một vị phu nhân nghe thì hiểu ý nên lập tức cổ vũ, “Thằng con trai nhà tôi kìa, đúng là chẳng hiếu thuận chút nào! Gia đình tốt thì không chịu lại thích một đứa tầng lớp dưới, làm cho ông nhà tôi rầu muốn chết đi được!”
“Thế thì đã là gì! Có đôi khi vào chạy vào toàn những chỗ nguy hiểm, lần nào cũng làm tôi lo đến mất ăn mất ngủ!” Chu phu nhân vừa nhắc tới con đã vừa kiêu ngạo vừa phiền não. Con nhà mình rất vĩ đại nhưng lại không chịu nghe lời, đã gần ba mươi rồi mà vẫn còn một mình phong lưu thoải mái, người nhà có giới thiệu thế nào cũng không gật đầu, thật là khiến bà lo lắng!
“Không phải đơn giản lắm sao, tìm một người trói chặt nó lại, làm cho nó có muốn chạy cũng không nỡ chạy ấy!” Vài vị phu nhân xung quanh nhìn mẹ Thẩm cười khẽ.
Mẹ Thẩm cũng mỉm cười theo, giương mắt nhìn nhau với mấy vị phu nhân.
“Aizz, mới nhắc mà đã tới rồi, nói nó tới sớm một chút để đi cùng bà già này mà nó lại ra sức khước từ tới giờ mới chịu đến đấy!” Một tay Chu phu nhân nhẹ nhàng vẫy tay về phía lối vào, một tay vẫn nắm lấy tay cô không buông, giống như đang tuyên bố với mọi ng