Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
ụng cũng khá phong cách. Nơi đây chính là Lục Tiến tự tay cẩn thận chuẩn bị cho cô gái sắp trở về của hắn.
Lục Tiến vốn đang nhìn mọi người bận rộn lại nhận được một bản báo cáo từ binh lính đưa lên rồi lập tức thay đổi sắc mặt. Trong nháy mắt, không khí chung quanh Lục Tiến làm cho cả Euler đứng kế cũng cảm thấy không rét mà run.
Sau khi chậm rãi vo bản báo cáo thành một cục, Lục Tiến lạnh lùng nói với Euler, “Euler, tôi đi đón người phụ nữ của tôi đây.”
“Cài gì?” Euler ngạc nhiên.
“Cậu tự đi à?” Euler nhìn Lục Tiến đang bước đi thật nhanh, kinh ngạc há hốc miệng.
***
Sơ Vân ngồi ngẩn người trong phòng hai ngày trời.
Hai ngày nay, cô không nhận điện thoại của Chu Cảnh Diệu hay bất kì ai. Ngoại trừ đưa thức ăn lên, mẹ Thẩm cũng không cho bất kì ai quấy rầy cô. Bà vẫn hẹn gặp Chu phu nhân như trước, cũng không hề đề cập một chữ đến phản ứng của Sơ Vân. Bà nghĩ con gái chỉ cần thời gian để tỉnh táo lại sau đó tiếp nhận một cuộc sống hoa lệ chăn êm đệm ấm mà bà đã sắp đặt.
Đến ngày thứ ba, bầu trời cũng bị không khí áp bức trong nhà họ Thẩm ảnh hưởng. Bầu trời được ánh mặt trời rạng rỡ chiếu sáng đến chạng vạng lại đột nhiên bị mây đen lũ lượt kéo đến.
Sơ Vân gọi điện sang Toronto, thông báo cho cô mình biết cô sẽ trở về đó.
Màn đêm buông xuống, mọi người đều đã trở về phòng nghỉ ngơi. Cả ngôi biệt thự dần dần trở nên yên tĩnh u ám.
Sơ Vân ngồi trước cửa sổ sát đất, ngắm nhìn cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ.
Trong phòng không có một ngọn đèn ào, chỉ có ánh sáng trắng từ chiếc đèn điện ngoài cửa sổ tràn vào, chiếu sáng cô gái đang ôm gối ngồi trên mặt thảm.
Đêm kia khi ra đi trời cũng mưa lớn như vậy.
Sơ Vân nhẹ nhàng tựa đầu vào cửa sổ thủy tinh, hốc mắt đỏ bừng.
Mưa to ào ào xối lên bề mặt cây lá trong vườn hoa của biệt thự, làm cho cây lá phải cụp xuống hết. Thanh âm kia quá lớn, lớn đến mức làm cô gái trong phòng không thể nghe thấy gì nữa. Đến khi thân thể của cô phản ứng nhanh hơn đại não một nhịp, làn da sau cổ nổi da gà, cô mới cảm giác được có người đang đứng sau mình.
Cô vẫn chưa quay đầu lại thì một mùi hương quen thuộc mà lạ lẫm đã vây quanh cô.
Cánh tay vô cùng quen thuộc, vô cùng ấm áp duỗi ta từ sau lưng cô, nhẹ nhàng cuốn lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô.
Bên tai cũng truyền đến một giọng nói ung dung khẽ khàng, “Bảo bối, em nói xem tôi phải trừng phạt em thế nào đây?”
Nương theo giọng nói thanh mát lạnh lùng nỉ non, đôi môi lạnh buốt cũng dán vào da thịt non mịn sau cổ cô, ấn xuống một nụ hơn cực kì dịu dàng.
Buộc chặt trong lòng bàn tay
Sơ Vân thật sự không ngờ Chu Cảnh Diệu mới bị cô từ chối ngày hôm qua đã xuất hiện trước cửa nhà cô vào sáng hôm sau.
Chiếc xe bình thường, cách ăn mặc thoải mái, trong tay còn cầm một đóa hoa hồng vừa mới cắt xong, xinh đẹp ướt át. Dáng người kia điển trai khí chất khiến ngay cả dì bảo mẫu trên 50 tuổi của nhà họ Thẩm trong lúc vào nhà nói chuyện cũng phải cười toe toét.
Mẹ Thẩm giật mình sửng sốt vài giây rồi phản ứng rất nhanh, nói bảo mẫu mặt mày đang hớn hở lên lầu gọi con gái bà xuống.
Sơ Vân hơi nhíu mày, sau khi để mặc cho mẹ chọn quần áo cho mình thì ra ngoài ngồi vào xe của Chu Cảnh Diệu.
Sau khi cô ngốc nghếch giật mình một cái, anh lập tức chuyển chủ đề, dùng vẻ mặt nghiêm túc hỏi về chuyện của đứa trẻ năm năm trước. Quả nhiên cô đã quên mất lời thông báo của anh, cố gắng nhớ lại từng ly từng tí một chuyện năm đó.
Nhìn vẻ mặt đau xót cắn đôi môi đỏ mọng mà nhớ lại của cô, Chu Cảnh Diệu khẽ cười lên. Mấy năm trước, vẻ mặt lãnh đạm từ chối áo của anh khiến anh khắc sâu trong đầu, mà hiện giờ anh đã có cơ hội tiếp cận cô. Chỉ cần cho anh chút thời gian, sớm muộn gì anh cũng có thể đánh gục trái tim cô. Nhớ nhớ thương thương mấy năm nay, cuối cùng cũng đã chờ đợi được!
Từ đó về sau, số lần anh đến nhà họ Thẩm đón Sơ Vân dần dần tăng lên, ở trước mặt ba Thẩm mẹ Thẩm luôn biểu hiện rất chân thành. Việc này trong mắt nhà họ Thẩm và nhà họ Chu thì đôi trẻ đã bắt đầu chuyện yên đương.
Mà càng tiếp xúc với cô thì Chu Cảnh Diệu càng động lòng. Cô rất đẹp, nhưng so với vẻ đẹp của cô thì thứ hấp dẫn anh lại là những cử chỉ dịu dàng mềm mại, thuần khiết đáng yêu của cô.
Thấy con trai để ý như vậy, mẹ Chu đối với Sơ Vân hài lòng không thể hài lòng hơn nữa, hận không thể lập tức rước cô gái này vào nhà làm dâu. Mà ba Chu là cán bộ cao cấp trong quân đội, ít có thời gian quan tâm đến mấy chuyện này, chỉ nghe thấy con trai đang cố gắng theo đuổi tiểu thư nhà họ Thẩm cũng khá hài lòng nên không hỏi nhiều.
Mẹ Thẩm mẹ Chu rất ăn ý với nhau, bắt đầu thường xuyên gặp mặt, chưa tới hai tháng đã bắt đầu trao đổi chuyện hôn nhân, trong thành phố không ai không biết đóa hoa yêu kiều vừa lộ mặt trong bữa tiệc xã giao đã bị nhà họ Chu bắt mất.
Chỉ có Thẩm Sơ Vân là vẫn chìm đắm trong thế giới của mình, không hề biết gì.
“Có tin tức gì chưa ạ?”
Trong một góc nhà hàng, cô vẫn chưa ngồi xuống đã sốt ruột hỏi.
“Ngồi x