Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2882 lượt.
hấp của người đàn ông: “Cô cũng chọn một cái chứ?"
"Tôi?" Đoan Mộc Mộc đang muốn từ chối, nhưng đúng lúc này lại nghe Lam Y Nhiên đứng ở một bên hừ một tiếng, âm thanh kia căn bản không phải là trách móc, nhìn lại ánh mắt Lam Y Nhiên đang quan sát mình, rõ ràng đang ám chỉ bằng vóc người của cô mà dám mặc đồ bơi?
Đoan Mộc Mộc hận nhất người khác xem thường mình, cho nên câu kia bị cô ép trở về, còn ôm cánh tay Lãnh An Thần, nói một câu chắc nịch: "Được!"
Khi Đoan Mộc Mộc giơ lên một cái bikini màu xanh biển ngay cả Lãnh An Thần cũng không bình tĩnh: "Cô nhất định phải mặc cái này?"
Gật đầu một cái, Đoan Mộc Mộc thậm chí còn cố ý ưỡn ngực, "Ừ, tôi xác định!"
Trước khi màn đêm buông xuống, Đoan Mộc Mộc thay bộ bikini đó, lúc này cô mới hiểu ra Lãnh An Thần hỏi cô câu kia là có ý tứ gì?
Mẹ, cái này cũng gọi quần áo sao? Cũng quá tiết kiệm đi, nào có cái gì là sợi tổng hợp, gần như đều là dây, cũng may vùng ngực lại thiết kế rất tốt, khiến ngực cỡ A+ của Đoan Mộc Mộc mạnh mẽ tạo ra một rãnh sâu.
Từ phòng thay quần áo ra ngoài, không khí hồ bơi lập tức hấp dẫn ánh mắt Đoan Mộc Mộc, nhưng cũng chướng mắt vì toàn đụng phải những mãnh nam, còn có rượu sâm banh đỏ, cô vui vẻ chạy tới, hoàn toàn không chú ý tới một đôi mắt chim ưng đang gắt gao đi theo cô.
Lãnh An Thần không ngờ cô thực sự có can đảm mặc loại này bikini này ra ngoài, hơn nữa đồ bơi màu xanh nước biển mặc ở trên người cô, càng làm nổi bật hơn làn da trắng như tuyết của cô, ngay cả anh cũng có cảm giác như bị thiêu đốt.
Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, cô đã hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều đàn ông, lại thấy một người đàn ông nước ngoài cao lớn dính vào bên người cô, quần bơi của người đàn ông dán rất gần cô, gần đến nỗi khiến Lãnh An Thần không thể bình tĩnh được nữa.
Đoan Mộc Mộc đang cùng người đàn ông nói chuyện vui vẻ, thân thể chợt bị nghiêng đi, bị kéo vào một lồng ngực ấm áp, chống lại ánh mắt như hồ ly của Lãnh An Thầ, cô lườm anh một cái: "Buông tôi ra, anh muốn làm gì?"
"Bà xã, em mặc ít vải như vậy là chuẩn bị bắt cá hai tay sao?" Lãnh An Thần kéo cô qua một bên, cánh tay như kìm sắt siết chặt eo nhỏ của cô.
"Ừ, thì sao?" Đoan Mộc Mộc khẽ mỉm cười, lại cũng là ánh mắt quyến rũ.
"Cô dám!" Ánh mắt Lãnh An Thần trong thoáng chốc trở nên bén nhọn.
Đoan Mộc Mộc chân đi xiêu vẹo cười một tiếng, "Tại sao tôi không dám? Anh ôm ấp tình nhân của anh, còn tôi lại ngồi như kẻ ngốc à. . . . . . Hai chúng ta không liên quan gì đến nhau, chẳng phải tốt hơn sao?"
"Cô lặp lại lần nữa xem?"Nụ cười trên mặt Lãnh An Thần biến mất, âm thanh rống giận gần như chấn vỡ màng nhĩ của cô.
Đoan Mộc Mộc bị Lãnh An Thần ôm ép buộc trở về khách sạn, một cái hất tay, cô bị anh ném trên giường lớn, cả người choáng váng.
"Anh rốt cuộc muốn làm gì?" Đoan Mộc Mộc từ trên giường nhảy dựng lên, cặp mắt phóng hỏa, party ở hồ bơi rất vui, cô còn chơi chưa thỏa mãn đã bị người đàn ông này phá hư, suy nghĩ thấy mất cả vui.
Đáy mắt Lãnh An Thần hoàn toàn lạnh lẽo, giống như khe sâu không thấy đáy, giờ phút này, Đoan Mộc Mộc mới ý thức là anh thật sự tức giận, không khỏi có chút sợ hãi, nhất là bây giờ anh chỉ mặc một cái quần bơi nho nhỏ, vật nào đó khiến người ta không dám nhìn nhiều lại nhô ra giống như trưng bày một tội ác.
"Anh đừng tới đây!" Hai chân Đoan Mộc Mộc co lại trên giường lớn, bắt đầu hoảng sợ lui về phía sau.
Một giây sau đó, mắt cá chân căng thẳng, cả người bị lôi trở về, cơ thể cao lớn của Lãnh An Thần đã ép xuống: "Không phải cô đơn như kẻ ngốc sao? Xem ra người chồng như tôi đây chưa thỏa mãn được cô, mới khiến cho cô không nhịn được muốn hồng hạnh xuất tường!"
"Không cần cô quan tâm, bây giờ nên quan tâm bản thân cô một chút đi." nói xong, môi của anh hôn xuống, hung hăng chà đạp cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Đôi tay Lãnh An Thần chia ra hai đường, vừa xoa nắn Tiểu Bạch Thỏ của cô, vừa thăm dò vào u cốc của cô, cực dương nóng rực chống đỡ ở bụng cô nhanh chóng trở nên to lớn và cứng rắn.
"Ưmh. . . . . . Không. . . . . ." Đoan Mộc Mộc sợ hãi giãy giụa.
"Bà xã, không bằng bây giờ tìm lại cảm giác mà đêm tân hôn đã mất đi!" hơi thở của Lãnh An Thần nặng nhọc, môi của anh mút vào dái tai của cô, giọng nói khàn khàn tràn đầy tình dục.
"Không cần, không!" Đoan Mộc Mộc mãnh liệt lắc đầu: "Lãnh An Thần, anh uống say sao? Người yêu của anh là Lam Y Nhiên, không phải là tôi!"
"Nhưng cô là vợ của tôi." Môi của anh trượt xuống, tìm động mạch cổ của cô, dùng sức hung hăng mút: "Giống như cô nói vậy, cô ấy chỉ là một người tình."
Đoan Mộc Mộc muốn chết, anh rốt cuộc cũng nhớ cô là vợ rồi sao?
Nụ hôn của anh mạnh mẽ di chuyển đến sau tai của cô, nói nhỏ: "Chẳng lẽ cô chưa nghe nói qua, người tình là công cộng, vợ mới là chuyên dụng sao?"
Ngón tay của anh vê nắn nhụy hoa của cô, một trận tê dại như dòng điện chạy qua đại não của Đoan Mộc Mộc, cô ra sức muốn loại bỏ những cảm giác này ra khỏi cơ thể, nhưng không thể nào làm được!
"