Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản
Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3201 lượt.
iết cho thỏa đáng, cô gái đều rất keo kiệt.”
Nhà họ Lãnh.
Trong phòng khách rộng rãi, Tiểu Đường Tâm đang ôm Tiểu Cát Mễ ăn kẹo quả, Huân Huân thì vừa hủy lắp ráp người máy.
Đoan Mộc Mộc dựa vào trên ghế sa lon, áo len chữ V màu lửa đỏ hấp dẫn lại quyến rũ, ánh mắt nhìn chằm chằm TV, nhìn tin tức phía trên về Lãnh An Thần.
Hai tay anh cắm ở trong túi quần, dáng vẻ tùy ý mà ưu nhã, lộ ra cơ trí cùng lạnh nhạt, không biết có phải nguyên nhân ánh đèn hay không, ngũ quan lập thể của anh ở dưới ống kính cảm giác cực kỳ mạnh, giống như là điêu khắc, một đôi tròng mắt đen xuyên thấu qua màn ảnh, nhìn sang giống như là nhìn chằm chằm cô trên ghế sa lon.
Cho dù là nhìn phỏng vấn, Đoan Mộc Mộc cũng không không giật mình, bọn họ tách ra một tuần lễ, nghĩ đến tối nay anh sẽ trở lại, máu cô không tự chủ chảy gia tốc.
Anh kết thúc phỏng vấn, mà hai con một nghiêng đầu ngủ, một ấm ức, Đoan Mộc Mộc nhìn tình huống này, vỗ vỗ Huân Huân, sau đó lấy kẹo trong miệng Tiểu Đường Tâm ra, nhẹ giọng nói, “Nên đi ngủ rồi!”
Huân Huân rất hiểu chuyện, gật đầu một cái, theo mẹ lên lầu.
Dẫn bọn trẻ đến gian phòng, cởi quần áo cho con, đứa bé ngủ rất nhanh, không cần mấy phút, liền truyền đến tiếng hít thở đều đều, Đoan Mộc Mộc nhìn bọn trẻ, nhớ tới báo cáo cha con hôm nay, khóe môi giương lên nụ cười hạnh phúc.
Cửa phía sau bị đẩy ra khi nào, cô đều không có phát hiện, cho đến khi hơi thở hơi lạnh chui vào gáy, một đôi bàn tay có lực chơi ác thăm dò vào cổ áo cô…
Cô kinh hãi vừa muốn há mồm, trên môi liền nóng lên, hơi thở của người khác chui vào, hôn đến khi thân thể cô bủn rủn, té ở trong ngực của anh.
“Không phải anh nói xã giao sao? Sao sớm như vậy?”Khuôn mặt Đoan Mộc Mộc đỏ bừng, ở dưới ánh đèn đặc biệt mê người.
Lãnh An Thần cười cười, “Cố ý nói như vậy, xem em có chờ anh hay không?”
“Em mới không đợi anh… A…” Cô vừa mới nói xong, thân thể liền bị anh ôm lấy bay lên không.
“Anh làm gì thế? Mau buông em xuống…” Đoan Mộc Mộc vỗ anh, sau đó nói, “Anh cũng không nhớ con sao?”
Nghe cô nói như vậy, Lãnh An Thần mới nhớ tới cái gì, ngượng ngùng cười một tiếng, “Nhớ, nhưng nhớ em nhiều hơn.”
Một câu nói của anh giống như chất xúc tác, để cho trái tim cô nhảy loạn, mà anh đã cúi người hôn hai tiểu bảo bối.
Có lẽ là râu mép của anh dài, hai tiểu bảo bối bị anh hôn, đều không thoải mái nhăn mày lại, nhưng anh tựa như không để ý, lại hôn, mắt thấy sắp đánh thức bọn trẻ, Đoan Mộc Mộc vội vàng kéo anh, “Đừng làm rộn, đánh thức chúng anh phụ trách dỗ.”
Lãnh An Thần chau chau mày, gật đầu một cái, “Anh biết, em sợ anh đánh thức bọn trẻ, tối nay không thể cùng em sao?”
Bản lãnh bẻ cong sự thật, anh đứng thứ nhất, Đoan Mộc Mộc đấm anh một quyền, “Lưu manh!”
Anh ôm cô, mập mờ nói nhỏ, “Bà xã, chúng ta không có ở cùng nhau một tuần lễ, anh muốn hay không muốn đùa bỡn lưu manh cũng bình thường, chẳng lẽ em không muốn?”
Đoan Mộc Mộc thật sự không chịu nổi lời nói rõ ràng như vậy của anh, trừng anh, “Em không có đói khát như anh?”
“Thật?” Lãnh An Thần dùng cằm vuốt ve cổ của cô.
Cô bị anh làm ngứa ngáy, “Thật, thật…”
Lãnh An Thần mới không tin, mặc dù nói trong loại chuyện này dục vọng đàn ông vẫn mạnh hơn so với nữ, nhưng anh cũng không tin cách một tuần lễ, cô không muốn chút nào, vì vậy ôm lấy cô đè hướng trên giường lớn, âm thanh khàn khàn, “Vậy để cho anh kiểm tra một chút, xem em rốt cuộc có muốn hay không?”
Đoan Mộc Mộc bị anh đè ép, giữa hai người chỉ cách vật liệu may mặc thật mỏng, nhiệt độ của anh truyền cho cô, để cho tim cô đập nhanh hụt hơi, “Đừng làm rộn, thật là càng già càng không đứng đắn…”
“Già sao?”Anh hôn cô, từ gương mặt đến xương quai xanh, da thịt mềm nhẵn đến độ khiến anh yêu thích, “Dám nói anh già, tối nay nhất định làm cho em không thể rời giường.”
Cảm thấy tay của anh dò xét đi vào từ dưới quần áo, Đoan Mộc Mộc vội vàng bắt được, “Đừng, em có chính sự nói với anh…”
Động tác của Lãnh An Thần dừng lại, cau mày nhìn cô, “Cái gì?”
Cô vươn tay từ trên tủ bên giường cầm lấy báo cáo bệnh viện, “Anh tự nhìn!”
Lãnh An Thần hồ nghi, lật nhìn mấy tờ, ánh mắt rơi vào trên mặt cô, “Không phải nói không làm sao?”
“Không làm thì em cảm thấy không an lòng, cảm giác thiếu anh cái gì đó” Tay Đoan Mộc Mộc vuốt ve mặt anh, nhớ tới thấy anh ở trong TV, tay của cô liền dọc theo mặt anh miêu tả từng cái, “Bốn người chúng ta, chính là một thể, anh nói đi?”
Nhớ tới cái ly mang tới, Lãnh An Thần thở dài, ngắt cái mũi của cô, “Coi như không làm, bốn người chúng ta cũng là một thể.”
Cái ly đặt trước mặt Đoan Mộc Mộc, nhìn ảnh gia đình phía trên, Đoan Mộc Mộc kích động khịt lỗ mũi, cuối cùng ôm lấy cổ của anh, “Ông xã, cám ơn anh!”
Thấy cô cảm động, Lãnh An Thần lại nhìn cái câu trên báo cáo ––Lãnh An Thần và Lãnh Huân Huân là cha con, sau đó hôn cô, “Cám ơn không phải chỉ dùng miệng nói, phải có hành động thực tế.”
Nhìn ánh lửa toát ra trong mắt anh, Đoan Mộc Mộc dĩ nhiên biết hành động anh muốn là cái gì?
Lông mi dài khẽ rũ xuống, đầu nâng lên,