Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343003

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3003 lượt.

ông che giấu được.
Đoan Mộc Mộc mờ mịt nhìn anh, hình như suy nghĩ được thứ gì, nhưng đầu óc trống rỗng, hình như có cái gì đáng sợ không để cho cô nhớ tới, “Hoa Nam, tôi…”
“Mộc Mộc, em làm sao vậy? Muốn uống nước ư?” Tô Hoa Nam vội hỏi.
Cô lắc đầu, sau đó giùng giằng muốn đứng dậy, nhưng vừa động, mới phát hiện toàn thân đau nhức vô cùng giống như bị mổ xẻ, hơn nữa còn cảm thấy phía dưới có nhiệt dịch xông ra.
“Tôi…” Cô lập tức kinh sợ, sau đó hoảng sợ nhìn về phía Tô Hoa Nam.
Tô Hoa Nam nhíu chặt chân mày, tựa như mang theo rối rắm, “Mộc Mộc, em đừng lộn xộn, ngã xuống khiến em bị thương xương chậu, bác sĩ muốn em tĩnh dưỡng…”
Xương chậu bị thương?
Đây đối với một phụ nữ có thai mà nói sẽ có ý như thế nào, cô làm sao không hiểu?
Tay vươn vào, sau đó sẽ lấy ra, đầu ngón tay đỏ máu khiến trước mặt cô bỗng tối sầm, sau đó nước mắt chậm rãi chảy ra…
Tô Hoa Nam thấy cũng không gạt được nữa, vì vậy trầm giọng nói, “Mộc Mộc, em còn trẻ, sau này vẫn còn có thể có đứa bé…”
Đoan Mộc Mộc đưa tay xoa bụng, sau đó buộc chặt từng ngón tay, đứa bé của cô không còn, thế nhưng không còn, một loại cảm giác bị đào rỗng khiến cô đau không cách nào hô hấp.
Nhìn cô đau thành ra như vậy, Tô Hoa Nam đau lòng không dứt, vội vàng nói, “Mộc Mộc đừng như vậy, em phải thông suốt, huống chi em và An Thần đã có hai đứa bé.”
An Thần?
Lãnh An Thần…
Hai mắt nhắm chặt, chợt dần hiện ra một hình ảnh đáng sợ, Đoan Mộc Mộc đột nhiên mở mắt ra, tất cả trí nhớ cũng trở về, cô nghĩ tới…
Lập tức ngồi dậy, đau đớn giống như trước đều coi như không tồn tại, cô phải xuống giường, nhưng thân thể bị Tô Hoa Nam đè chặt lại, “Em muốn làm gì?”
Hai mắt đen nhánh của Đoan Mộc Mộc chứa đầy nước mắt trong suốt, cô túm lấy Tô Hoa Nam, “Anh ấy đâu? Anh ấy sao rồi? Như thế nào? Có sao không?”
Tô Hoa Nam nhìn bộ dạng cô gấp gáp đến tan nát cõi lòng, mí mắt chậm rãi rủ xuống, chỉ có cánh tay của cô càng ngày càng dùng sức.
Cô không phải đứa ngốc, lập tức cảm thấy cái gì, giùng giằng muốn xuống giường, làm thế nào cũng không tránh được sức lực của Tô Hoa Nam, “Anh buông tôi ra, tôi muốn đi thăm anh ấy!”
“Mộc Mộc” Tô Hoa Nam khẽ kêu, sau đó giương mắt, “Em đừng kích động, cậu ta không có chuyện gì lớn, chấn thương sọ não nhẹ, xương sườn bị thương nhẹ…”
“Tôi muốn đi thăm anh ấy, tôi muốn nhìn anh ấy!” Bất luận ai nói cái gì, cũng không chân thật bằng cô tận mắt thấy.
“Mộc Mộc, sao em cứ cố chấp như thế, em dùng bộ dáng này đi gặp cậu ta, không sợ cậu ta lo lắng sao?” Tô Hoa Nam nói một câu khiến Đoan Mộc Mộc đang kêu gào bỗng bình phục cảm xúc lại.
Một hồi lâu, cô mới chậm rãi mở miệng, “Anh ấy thật không có chuyện gì?”
Vẫn không yên lòng, cảm giác không đơn giản giống như Tô Hoa Nam nói, hơn nữa hiện tại cô cũng không dám nhắm mắt, bởi vì vừa nhắm mắt liền nhìn thấy đầu anh chảy máu.
Tô Hoa Nam gật đầu, “Em không tin anh sao?”
Mấy chữ hỏi làm cô không cách nào nói chuyện, chỉ có thể nói, “Tôi sợ, thật sợ hãi… Tô Hoa Nam anh có biết không, khi thấy anh ấy chạy về phía Tần Quỳnh, tôi đã tuyệt vọng, tuyệt vọng ngay cả chết tâm cũng có, nhưng khi anh ấy thật xông lại bảo vệ tôi, tôi mới phát hiện tôi tình nguyện người bị thương là mình, cũng không cần là anh ấy!”
Tô Hoa Nam nhắm mắt lại, đầu rủ xuống thấp, cuối cùng mặt vùi sâu vào lòng bàn tay của cô, lẩm bẩm nói ra mấy cái chữ, “Thật xin lỗi…”
Đoan Mộc Mộc nhìn anh, sửng sốt mấy giây, hình như đã hiểu rõ ràng hàm nghĩa của câu thật xin lỗi, tay cô vuốt đầu anh, “Hoa Nam, không nên trách mình, là Anmi, cũng không phải là anh.”
Cô cho rằng anh xin lỗi vì Anmi làm tổn thương cô, nhưng không biết Tô Hoa Nam nói xin lỗi vì mình không xông ra cứu cô.
“Anmi thế nào?” Dù cực hận cô gái kia, nhưng vẫn lo lắng.
Sắc mặt Tô Hoa Nam trắng nhợt, cuối cùng lắc đầu một cái, tim Đoan Mộc Mộc lộp bộp, như bị người quăng xuống từ chỗ cao.
“Là cô ta gieo gió gặt bão, cô ta uống rượu mới có thể nổi điên lái xe… Cô ta hại em mất đứa bé, cô ta nên chôn theo đứa bé kia” Tô Hoa Nam nói lời bạc tình, khiến sau lưng Đoan Mộc Mộc lạnh cả người.
“Hoa Nam, anh…” Đoan Mộc Mộc mở miệng, muốn chất vấn mấy câu, lại cảm thấy mình không có tư cách.
Tô Hoa Nam hiểu cô muốn nói gì, cười khổ, “Anh cho rằng mình không thể ở cùng em, vậy thì ở cùng ai cũng vậy, nhưng anh lầm rồi!”
Đoan Mộc Mộc lập tức ngây người, bởi vì lời nói này, nhưng tiếp liền nghe Tô Hoa Nam còn nói, “Mộc Mộc, sau này sẽ không, anh cũng sẽ không bao giờ nói vậy nữa, bởi vì anh không có tư cách… Ở thời điểm em gặp nguy hiểm, anh cư nhiên không thể dũng cảm đứng ra, so với Lãnh An Thần, cậu ta vẫn yêu em hơn, yêu đến mức có thể tìm chết vì em!”
“Bà xã… Anh có thể, tìm chết vì em…”
Bên tai bỗng dưng vang lên câu nói sau cùng của Lãnh An Thần, trái tim Đoan Mộc Mộc kéo căng, giống như quả dưa sinh trưởng trên thân leo bị hái xuống.
“Hoa Nam, tôi cầu xin anh dẫn tôi đi nhìn anh ấy!” Đoan Mộc Mộc cũng không chịu nổi nữa.
“Mộc Mộc…” Tô Hoa Nam khẽ gọi lần nữa, tuy nhiên nó không