Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2997 lượt.
còn hữu dụng.
“Tô Hoa Nam tôi van anh, cầu xin anh dẫn tôi đi xem anh ấy một chút, dù là một cái cũng tốt!” Cô thật sự không bỏ được anh.
Nhìn cô như vậy, Tô Hoa Nam nắm quả đấm, chỉ gật đầu, anh đẩy xe lăn tới ôm cô đặt vào, sau đó đi hướng phòng bệnh của Lãnh An Thần.
Trong phòng bệnh, Lãnh An Thần quan sát bốn phía, cuối cùng ánh mắt ngừng ở trên người mình, những thứ kim tiêm cùng cái ống thở khiến chân mày anh dần dần nhíu lại, trong lúc anh đang khó lý giải vì sao mình biến thành bộ dạng thế này thì cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra, bác sĩ và y tá còn có rất nhiều người nối đuôi nhau mà vào ––
“Các người đang làm gì?” Lãnh An Thần cực kỳ ghét bị người lật qua lật lại.
Nhưng cũng không có người nào để ý tới phản ứng của anh, một lát sau, rốt cuộc nghe được bác sĩ đứng đầu nói, “Tốt vô cùng, cậu ấy đã tỉnh táo hoàn toàn.”
Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc thở phào một hơi, chẳng qua là sau khi cực độ vui mừng, cô lại mất lực, căn bản không có hơi sức đi về phía anh, chỉ cách đám người nhìn anh, mặc cho tâm tình sôi động lăn lộn giống như sóng lớn, ngược lại Tô Hoa Nam rất bình tĩnh, đi tới nắm bả vai Lãnh An Thần, “Tiểu tử cậu có thể tỉnh lại, cũng hù chết mọi người rồi.”
Lãnh An Thần liếc chú ta một cái, sau đó nhìn tay rơi vào trên vai mình, lạnh lùng nói, “Bỏ tay chú ra!”
Đúng, anh vì cô mà ngay cả mạng cũng không muốn, mặc kệ về sau xảy ra chuyện gì đi nữa, lấy danh nghĩa sinh mạng làm cam kết, để cho cô có lý do không xa không rời.
“An Thần…” Cô rốt cuộc đi tới bên cạnh anh, sau đó bất chấp tất cả nhào qua, ôm chặt lấy anh, sau đó khóc không thành tiếng.
Lần này đổi thành Lãnh An Thần sững sờ, ánh mắt của anh híp lại, chốc lát, liền dùng sức đẩy Đoan Mộc Mộc ra, “Này, tiểu thư, cô là ai? Tôi biết cô à?”
Đoan Mộc Mộc ngây người, không dám tin nhìn người trước mắt, “An Thần, anh…”
Chân mày của Lãnh An Thần cũng nhíu thật chặt, vặn thành một mớ, “Vị tiểu thư này, tôi hình như không biết cô, làm sao cô có thể tùy tiện ôm ấp yêu thương đàn ông?”
Ánh mắt mang theo châm chọc, bên trong tất cả đều là xa lạ, giống hệt như lần đầu tiên Đoan Mộc Mộc nhìn thấy anh.
Đoan Mộc Mộc hoàn toàn ngớ ngẩn, cả người cứng lại ở đó, chỉ cảm thấy bốn phía có gió lạnh thổi trên người cô, thổi vào da cô, xông vào xương tủy…
Đây là tình huống gì? Tại sao Lãnh An Thần nói không biết cô?
Anh đang nói đùa với cô?
Đoan Mộc Mộc nghĩ đến cái này, trái tim liên tiếp trầm chợt dừng lại, nhất định là như vậy, nhất định là Lãnh An Thần vẫn còn đang giận cô, giận cô không để anh và Tần Quỳnh ngồi máy bay đi, cho nên cố ý hù dọa cô.
“An Thần, em biết rõ anh cố ý” Đoan Mộc Mộc lại nâng lên nụ cười đi tới gần anh, sau đó kéo tay anh, “Anh vẫn còn tức giận đúng không? Em biết em sai rồi, lúc ấy em thật lo lắng cho anh, nghe nói anh bị bắt cóc thì em bị hù chết, mới tìm Hoa Nam giúp một tay, cho nên mới để anh nhỡ máy bay…”
“Cô nói nhăng cuội gì đấy?” Anh chợt lên tiếng ngắt lời cô, sau đó lại đẩy cô ra, “Tiểu thư, có phải nơi này của cô có vấn đề hay không?”
Lãnh An Thần chỉ chỉ đầu, ý nói cho Đoan Mộc Mộc, nhưng Đoan Mộc Mộc vẫn cười, “An Thần, anh đừng làm bộ dáng này dọa em, em biết anh đang cố ý mà!”
Cô vẫn muốn tới, lại bị Lãnh An Thần ra dấu tay ngăn lại, “Tiểu thư, nếu như cô còn nói hươu nói vượn nữa, tôi báo cảnh sát kiện cô tội quấy rối!”
Dáng vẻ anh nghiêm túc không giống như đùa giỡn, có điều Đoan Mộc Mộc vẫn không tin, cô chăm chú nhìn ánh mắt anh, muốn nhìn được một chút xíu sơ hở, nhưng càng xem tim càng lạnh, bởi vì ánh mắt của anh thật sự rất xa lạ, xa lạ đến mức cô cảm thấy sợ.
Tại sao có thể như vậy?
Chẳng lẽ là…
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe qua bộ não, tiếc là không đợi cô mở miệng đã nghe thấy âm thanh thê lương của cô gái vang lên từ phía sau, “An Thần…”
Quay đầu lại, Đoan Mộc Mộc thấy Tần Quỳnh cũng mặc một thân đồng phục bệnh nhân, trên mặt cô ta ngân ngấn nước mắt nhìn người đàn ông trên giường bệnh, trái tim Đoan Mộc Mộc nhất thời như bị rút cạn, nhưng chuyện càng làm cho cô co rút đã xảy ra, cô nghe được người đàn ông lúc trước vô cùng lạnh lẽo đối với mình giờ phút này mở miệng ôn hòa, “Tần Quỳnh, làm sao em cũng tới?”
Anh nhận ra cô ta ư?
“An Thần” Tần Quỳnh khóc nhào qua, thân thể sát qua Đoan Mộc Mộc, chỉ đụng vạt áo của cô, nhưng lại khiến Đoan Mộc Mộc suýt nữa ngã xuống.
“Ngoan, đừng khóc… Anh không sao, em làm sao vậy, sao em cũng mặc đồng phục bệnh nhân? Em bị ốm hả? Nơi nào không thoải mái?” Lời nói ân cần của Lãnh An Thần vang lên, nhưng mỗi tiếng đều giống như kim độc châm Đoan Mộc Mộc, khiến cô như túi khí xì hết hơi.
Trong lúc Đoan Mộc Mộc lảo đảo muốn ngã, thân thể chợt bị một cánh tay mạnh mẽ đón lấy, cô nhìn qua, là Tô Hoa Nam, giờ phút này mặt anh nặng nề, cho Đoan Mộc Mộc một ánh mắt thì nhìn hướng Lãnh An Thần, “Nói cho tôi biết, hôm nay là ngày nào tháng nào năm nào?”
Tô Hoa Nam hỏi thì âm thanh cũng run rẩy, Đoan Mộc Mộc cảm thấy anh ta khẩn