Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2993 lượt.

i có tâm tư riêng, Tần Quỳnh nhìn Lãnh An Thần, mắt phượng thu lại, nhẹ nhàng mà nói ra, “Em nghe nói Tô Hoa Nam hình như là mối tình đầu của cô ta, cũng khó trách cô ta đau lòng như thế.”
Lãnh An Thần không nói lời nào, ngón tay buông xuống đã từ từ buộc chặt, chẳng biết tại sao, nghe thế thì trong lòng anh cực kỳ căm tức, thậm chí là phiền não.
“An Thần, anh đừng đứng lâu, bác sĩ nói hiện tại thân thể anh vẫn chưa khỏe, em đỡ anh đi về nghỉ ngơi nhé!” Tần Quỳnh thấy sắc mặt anh âm trầm, biết mục đích của mình đã đạt được.
Lãnh An Thần nghỉ ngơi một tháng ở trong bệnh viện, mà Đoan Mộc Mộc bởi vì sinh non hơn nữa chịu đả kích Tô Hoa Nam qua đời, cũng vẫn ở trong bệnh viện nghỉ ngơi, nhưng cô và Lãnh An Thần trao đổi giới hạn vào một ngày anh tỉnh lại, còn có ngày Tô Hoa Nam cấp cứu.
“An Thần, anh muốn ăn cái gì, em bảo người làm trong nhà đưa tới cho anh” Mấy ngày này, Lãnh An Thần đều do Tần Quỳnh chăm sóc, cô ta nghiễm nhiên thành nửa nữ chủ nhân nhà họ Lãnh.
“Không cần” Lãnh An Thần ngắt lời cô ta, “Anh muốn về nhà!”
Tần Quỳnh sững sờ, “An Thần, thân thể của anh…”
“Thân thể của anh tự anh rõ ràng” Lãnh An Thần ngắt lời cô ta, sau đó lại nói, “Chẳng lẽ em hi vọng anh ở trong bệnh viện cả đời?”
Một câu nói làm Tần Quỳnh nghẹn không nói được lời nào, cô ta chỉ có thể theo mệnh lệnh của anh gọi Đỗ Vấn tới.
“Đón phu nhân về” Đỗ Vấn tới, Lãnh An Thần mở miệng nói một câu, ngoài suy nghĩ và dự đoán của Tần Quỳnh.
“An Thần, làm sao anh đón cô ta xuất viện?” Tần Quỳnh luống cuống, không nhịn được hỏi.
Anh nhìn hướng cô ta, “Không thể đón sao? Bây giờ trên danh nghĩa cô ấy là vợ anh!”
Đỗ Vấn nhìn sắc mặt Tần Quỳnh trướng thành gan heo, tâm tình thật tốt, trong khoảng thời gian này nhìn bộ dạng của Tần Quỳnh, anh ta cực kỳ não, chỉ là không thể nói, bây giờ nghe Lãnh An Thần mở miệng, vội vàng phụ họa, “Tổng tài nói rất đúng, tôi sẽ đi làm thủ tục xuất viện cho phu nhân ngay bây giờ.”
Đoan Mộc Mộc và Lãnh An Thần cùng nhau về nhà, bọn họ vừa vào cửa nhà, thím Hà liền dẫn người giúp việc ra nghênh tiếp, hơn nữa mở miệng kêu một tiếng tiên sinh phu nhân, Lãnh An Thần hiển nhiên vô cùng không thích ứng với tất cả, chân mày nhíu thật chặt.
Cái nhà này anh sống nhiều năm, anh cũng không xa lạ, nhưng khi nhìn người làm nữ chăm sóc như lúc mới sinh khiến anh cực kỳ không vui, “Các người không cần phải để ý đến tôi…tôi muốn ở một mình” Anh nói ra những lời này, dưới ánh nhìn soi mói của mọi người, một mình lên lầu.
Lầu hai, anh đẩy cửa phòng ngủ ra, đập vào mắt tất cả đều xa lạ so với trong trí nhớ, rèm cửa sổ trước xanh đậm xen lẫn hiện tại biến thành màu nhạt, mang theo ấm áp của con gái.
Trong phòng tắm, mỹ phẩm dưỡng da của phụ nữ đặt ở bồn rửa mặt, trong tủ quần áo càng treo đủ loại quần áo của phụ nữ, từ nội y đến thứ khác, mỗi một dạng đều xa hoa lại hào phóng, hơn nữa đều là phong cách anh thích.
Trước mắt hiện ra khuôn mặt Đoan Mộc Mộc, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng anh biết cô gái kia thật sự là vợ anh, trải qua mấy ngày nay, anh và cô mặc dù giống như hai khối băng, nhưng tim của anh có lẽ đã từ từ đón nhận sự thật này.
Chỉ là, anh không hiểu mình rõ ràng yêu Tần Quỳnh, làm sao có thể cưới cô chứ?






Nếu như nói cõi đời này, trừ Đỗ Vấn thì người còn có thể khiến Lãnh An Thần tin tưởng vậy cũng chỉ có Lãnh Ngọc Thù, anh bấm điện thoại của cô.
“Anh, anh tìm em?” Âm thanh vui sướng xuyên qua làn sóng điện truyền đến.
Khóe môi Lãnh An Thần khẽ giơ lên, đứa em gái này mặc dù rất kiêu ngạo, nhưng hết sức thân thiết với anh, “Đúng vậy, em ở đâu?”
Từ lúc mình ngã bệnh đến bây giờ cũng không nhìn thấy cô, thật không biết cô lại điên khùng chạy đi nơi nào?
Bên kia Lãnh Ngọc Thù dừng lại, “Em đang ở đâu mà anh lại không biết ư?”
Đúng, ở trong ấn tượng của Lãnh An Thần, em gái anh có quan hệ rất tốt với Tần Quỳnh, thậm chí lúc bọn họ hẹn nhau cũng sẽ đem Ngọc Thù theo.
“Đó là mắt em bị mù mới có thể thích cô ta.” Cách điện thoại, Lãnh An Thần cũng nghe được giọng cắn răng nghiến lợi, “Cô ta căn bản là thứ đàn bà lẳng lơ, tiện đến tận xương… Anh, nếu như anh có một chút chính trực thì không nên lui tới với cô ta, anh vĩnh viễn không nên quên năm đó cô ta thiếu chút nữa hại anh không còn tính mạng!”
Tròng mắt đen của Lãnh An Thần chợt phóng to, tay anh cầm điện thoại di động khẽ run, đồng thời tim đau mãnh liệt như là bị cái gì quấn, ngay tiếp theo trước mắt cũng bị choáng…
“Anh, mặc dù em vẫn không thích chị dâu hiện tại, nhưng ít nhất chị ta không vô sỉ giống con tiện nhân Tần Quỳnh kia, anh nhất định phải nghe em, ngàn vạn lại đừng trêu chọc cô gái kia!” Lãnh Ngọc Thù vẫn còn tiếp tục nói, nhưng Lãnh An Thần lại cảm thấy rối loạn, xem ra anh không chỉ đơn giản là quên mất quá khứ năm năm, hơn nữa trong năm năm này còn xảy ra rất nhiều chuyện anh không muốn đối mặt.
“Anh, anh vẫn nghe chứ? Em bảo anh cách xa con tiện nhân họ Tần kia…” Âm thanh nóng nảy của Lãnh Ngọc Thù t