XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2994 lượt.

y theo động tác của anh, tròng mắt đen của Lãnh An Thần lại trở tối.
Điên cuồng trôi qua, hai người lại tắm vội, mới về đến trên giường lớn, bất đồng là bọn họ không hề cách nhau nữa, anh ôm lấy cô.
“Hận anh không?” Mặc dù không thấy nước mắt của cô, nhưng anh biết quá trình yêu khiến cô khóc.
Đoan Mộc Mộc lắc đầu, đem mặt vùi sâu vào trong ngực anh, “Đây không phải là lỗi của anh!”
Lãnh An Thần hôn tóc cô, “Anh biết rõ em chịu uất ức!”
Một câu nói chọc cô chua xót, nước mắt rơi xuống lần nữa, anh ôm chặt cô nói, “Thật ra thì anh cũng đang sợ, sợ lấy phương thức này thân cận em, làm thương tổn em… Em biết đối với người hoàn toàn không có trí nhớ như anh mà nói, hành động đó không khác cầm thú…”
“Không!” Cô giơ tay lên, che miệng anh, “Em cam tâm tình nguyện, anh đừng nói như vậy!”
Nhìn đôi mắt cô đẫm lệ, giờ khắc này, tim anh giống như là bị nước mắt ngâm, chua xót, điều này làm cho anh không khỏi nhớ lại nước mắt ban sáng của Tần Quỳnh, nhưng khi đó, tim anh hình như lạnh, không cảm thấy gì.
Không phải anh rõ ràng yêu Tần Quỳnh sao? Tại sao thấy cô ta đau lòng ngược lại lại thờ ơ ơ hờ đây?
Chẳng lẽ không cảm thấy là vì tình cảm của anh đã chếch đi rồi sao?
Trong ngực, Đoan Mộc Mộc lại dán tới hướng anh, giữa bọn họ chặt chẽ gần như không có khe hở, thân thể anh cũng vì dán sát mà sinh ra khát vọng, nhưng mới vừa rồi ở phòng tắm đã muốn cô ba lượt, coi như anh còn muốn, cũng không thể tiếp tục, như vậy sẽ làm cô mệt chết.
Tay anh vỗ vỗ phía sau lưng cô, nói, “Ngủ đi!”
Có lẽ là mới vừa vận động để cô tiêu hao thể lực quá nhiều, cô co quắp một hồi liền ngủ mất, nhưng Lãnh An Thần không có chút buồn ngủ, anh nhẹ nhàng kéo cô một khoảng, ngắm nhìn khuôn mặt cô, cố gắng suy nghĩ lần nữa về quá khứ của bọn họ, nhưng vẫn phí công, thật không nhớ nổi một chút.
Đưa tay, anh vén chăn lên, thân thể trơn bóng của cô lộ dưới ánh đèn, chữ Thần chỗ eo cô càng thêm rõ ràng!
“Không ngờ anh thế nhưng yêu em như thế” Lãnh An Thần vuốt chữ trên người cô thì thầm, “Nếu như vậy, vậy không cần biết anh có nhớ lại quá khứ của chúng ta hay không, anh đều sẽ không buông em ra!”
Giờ khắc này, anh ra quyết định.
Cúi đầu, anh hôn lên môi cô lần nữa, lại phát giác mùi vị này ngọt như thế, lại để anh muốn thưởng thức nữa.
Khi Đoan Mộc Mộc tỉnh lại, Lãnh An Thần đã không ở bên người, nhưng trên người của cô còn giữ dấu vết của anh, Đoan Mộc Mộc đưa tay ôm chầm gối đầu của anh, hơi thở thuộc về anh chui vào chóp mũi.
Nháy mắt, trái tim cô lập tức bị lấp đầy, mặc dù anh không nhớ rõ cô, nhưng ngày hôm qua hai người kết hợp vẫn nói cho cô biết, bọn họ quen thuộc.
Từ trong nhà ra ngoài Lãnh An Thần đi bệnh viện trước, Tần Quỳnh không ngờ anh sẽ tới sớm như thế, trên mặt lộ ra nụ cười vui sướng, “An Thần, sao anh tới sớm thế?”
“Không muốn anh tới sớm à?” Anh cười nhạt.
“Không phải!” Tần Quỳnh kích động không biết nên nói gì.
Lãnh An Thần ngồi bên cạnh cô ta, kéo tay cô ta qua, nhìn băng gạc dầy cộm phía trên hỏi, “Vết thương còn đau không?”
Tần Quỳnh lắc đầu một cái, vừa muốn nói cái gì nữa, liền nghe Lãnh An Thần nói, “Anh giúp em tìm vị chuyên gia nước ngoài về bệnh ung thư máu, đoán chừng sau một tiếng nữa sẽ đến!”
“Cái gì?” Bờ môi Tần Quỳnh run rẩy, mắt trợn càng to hơn.






Lãnh An Thần không nhìn phản ứng của Tần Quỳnh, ngược lại kéo tay cô ta an ủi, “Tần Quỳnh, em đừng sợ, bây giờ vất vả lắm chúng ta mới ở chung một chỗ, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng để cho em chết, hai vị chuyên gia này rất có uy tín trên thế giới…”
Tay chân Tần Quỳnh lạnh lẽo, từng cơn gió lạnh quất tới từ dưới thân, cô ta không ngờ Lãnh An Thần sẽ tìm chuyên gia cho mình, nếu như bị nhìn ra, tất cả kế hoạch của cô ta đều sẽ bị nhỡ.
Thấy cô ta trầm mặc không nói, Lãnh An Thần thoáng dùng sức nắm tay cô ta, “Tần Quỳnh, em làm sao vậy? Sao tay em lạnh vậy…”
“Ồ!” Tần Quỳnh lặng lẽ hồi hồn, “Em…em không có việc gì… An Thần, em không muốn chuyên gia gì cả, em cũng không cần bác sĩ, em chỉ muốn anh là đủ rồi!”
Giờ phút này, Tần Quỳnh muốn cố gắng để Lãnh An Thần bỏ cái ý niệm này đi.
Nói xong, cô ta hung hăng cúp điện thoại, trái tim cuồng loạn cũng sắp muốn rách ra khỏi ngực.
Ước chừng qua mười phút, điện thoại của Tần Quỳnh lại vang lên, mắt liếc mã số, cô ta nhanh chóng nghe, “Như thế nào?”
“Tôi đã liên lạc tốt với bác sĩ Kiều, ông ta có biện pháp, cô không cần lo lắng” Đối phương nói xong, lại tạm ngừng, “Còn nữa, về sau ít tự cho là thông minh, nếu như chuyện này bại lộ, cô sẽ không có kết quả tốt!”
Điện thoại cắt đứt, tay Tần Quỳnh nắm điện thoại cũng siết chặt từng tấc, dám uy hiếp cô ta? Đợi cô ta lấy được Lãnh An Thần, cô ta còn không biết ai có kết quả không tốt ư?
Sau một tiếng, hai người đàn ông đeo mắt kính vàng đi vào phòng bệnh, mặc dù Tần Quỳnh lấy được tin tức không có việc gì, nhưng vẫn khẩn trương không thể hô hấp, canh chừng dáng vẻ của cô ta, Lãnh An Thần tiến lên an ủi, “Đừng sợ, không có