Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2974 lượt.

ỏ này lại một lần nữa làm mình xem không hiểu rồi, theo lý thuyết, không phải cô cực hận Tần Quỳnh sao?
“An Thần, anh mau đi đi, em tự mình bắt xe trở về!” Thấy anh không nói, Đoan Mộc Mộc lại gấp rút thúc dục.
“Em không để ý?” Lãnh An Thần khẽ hỏi.
Đoan Mộc Mộc sững sờ, ngón tay xoắn ở chung một chỗ, “Nói thật em đương nhiên để ý, nhưng nghĩ đến cô ấy là người sắp chết, em cảm thấy để ý cũng không có ý nghĩa gì.”
“Đứa ngốc!” Lãnh An Thần nghe nói như thế, đem xe dừng ở ven đường, bàn tay đưa tới ôm cô vào trong lòng, “Nhớ tin tưởng anh!”
Đoan Mộc Mộc gật đầu, chuẩn bị kéo cửa xe, nhưng ngang hông khít chặt, cô quay đầu lại, môi bị anh hôn.
Hôn rất sâu, không có một chút cảm giác lạ lẫm, hôn làm tim Đoan Mộc Mộc tan, trước lúc nước mắt rơi xuống, cô nhanh chóng đẩy anh ra, “Anh nhanh đi đi!”
Nói xong, cô nhảy xuống xe, cũng không quay đầu lại đi về phía trước, bởi vì cô sợ chậm một bước, cô sẽ kéo anh, thật ra thì cô cũng không có nhiều vĩ đại, cô để ý anh đi thăm Tần Quỳnh, nhưng cô cũng biết anh có chuyện phải làm, cô không thể làm trễ nãi anh.
Lãnh An Thần chạy tới bệnh viện, hộ lỹ đang canh giữ ở cửa phòng mổ, gương mặt gấp gáp, “Lãnh tiên sinh, ngài đã tới!”
Anh nhìn thời gian, hỏi, “Còn bao lâu nữa thì ra ngoài?”
Hộ lý lắc đầu một cái, “Không biết, dù sao chảy rất nhiều máu…”
Lãnh An Thần không nói thêm gì nữa, mà trầm mặc chờ đợi, nửa giờ sau, cửa phòng giải phẫu mở ra, bác sĩ đi ra, là bác sĩ chủ trị của Tần Quỳnh, cũng hết sức quen thuộc đối với Lãnh An Thần, “Lãnh tiên sinh không cần lo lắng, đã cầm máu, nhưng mất máu quá nhiều, cần nghỉ ngơi cùng điều dưỡng thật tốt, còn có tình hình thân thể của cô ấy vốn tệ, sau này nói chuyện chú ý, đừng làm cho cô ấy đi bước này, dù sao không còn sống lâu nữa.”
“Ừm!” Lãnh An Thần nhàn nhạt đáp một tiếng, bác sĩ chủ trị có chút ngoài ý muốn đối với phản ứng vô cùng lạnh lùng của anh, nhưng không nói gì, lắc đầu rời đi.
Y tá đẩy Tần Quỳnh từ trong phòng bệnh ra, chóp mũi cô chụp dưỡng khí, trên cổ tay quấn lên dải băng thật dầy, một tay khác vẫn còn truyền dịch, sắc mặt tái nhợt hôn mê.
Mãi cho đến nửa đêm, Tần Quỳnh mới tỉnh lại, thấy Lãnh An Thần, không có mở miệng, nước mắt lại chảy ra trước.
Lãnh An Thần nhìn cô ta, “Tại sao lựa chọn như vậy?”
Đôi mắt Tần Quỳnh đẫm lệ nhìn anh, “An Thần, anh không tin tưởng em, anh hoài nghi em, em sống còn có ý nghĩa gì?”
Nói xong, phải rút chụp dưỡng khí của mình ra, còn có kim tiêm trên tay, anh tiến lên đè cô ta lại, gầm nhẹ, “Em thật muốn chết, cũng không nên từ nước ngoài trở lại!”
Hoàn toàn không ngờ tới anh sẽ nói như vậy, trong lúc nhất thời Tần Quỳnh sửng sốt, Lãnh An Thần cố gắng đè nén phiền não trong lòng, cúi đầu, cũng không nhìn thấy tay bị mình đè lại, nhổ sạch kim truyền nước biển, chỉ có một lỗ máu nho nhỏ, cũng không phải máu chảy không ngừng.
Anh nhất thời sửng sốt!






Ánh mắt Lãnh An Thần nhìn chòng chọc vào lỗ máu, nỗi băn khoăn trong lòng càng tụ càng lớn, nhưng Tần Quỳnh cũng không có chú ý tới, còn khóc rống, “An Thần, nếu anh không chịu tha thứ cho em, vậy em tình nguyện tìm chết!”
Cô ta lập tức tránh thoát khỏi giam giữ của anh, sau đó chạy về phía cửa sổ phòng bệnh ––
Nhìn cô giống như người điên, Lãnh An Thần lộ ra vẻ mặt chán ghét, anh ghét nhất cô gái giở trò một khóc hai nháo ba tìm chết, chẳng lẽ cô ta quên rồi?
Thời gian năm năm, cuối cùng thay đổi rất nhiều, cô gái này quả nhiên không còn là người trong trí nhớ của mình!
Lãnh An Thần sải bước tới, kéo cô ta đang leo lên bệ cửa sổ xuống, “Em lại muốn làm gì?”
Trở lại trên giường bệnh, Tần Quỳnh vẫn túm chặt tay Lãnh An Thần không buông, giống như là vừa buông tay thì anh sẽ biến mất.
Lãnh An Thần vỗ vỗ mặt cô ta, “Ngủ một lát đi, bác sĩ nói em mất máu quá nhiều, thân thể rất suy yếu!”
“Không muốn!” Tần Quỳnh giống như đứa bé nũng nịu, “Em sợ vừa nhắm mắt, anh sẽ rời xa em!”
Đối mặt với ánh mắt lấp lánh cầu khẩn, Lãnh An Thần lắc đầu một cái, “Nghe lời, anh sẽ không, em biết anh nói lời thì nhất định sẽ thực hiện!”
“An Thần, anh sẽ luôn luôn cùng với em thật sao?” Tần Quỳnh không tin hỏi lại.
“Ừ” Lãnh An Thần gật đầu, “Nhưng em biết anh cũng có công việc, không thể nào ở cùng với em24 giờ, nhưng anh sẽ cố gắng rút nhiều thời giờ ra để ở bên cạnh em.”
“An Thần…” Tần Quỳnh kích động, trong mắt lại nổi lên hơi nước.
“Đừng khóc” Lãnh An Thần cầm tay cô ta, “Khóc sẽ không đẹp!”
“An Thần, có phải em biến dạng rồi không?” Tần Quỳnh nhớ tới những lời Khang Vũ Thác châm chọc mình nên sẽ có một chút không tự tin.
Ánh mắt Lãnh An Thần xẹt qua mặt cô ta, nói thật cô gái này còn rất đẹp mắt, nhưng bây giờ anh cảm thấy đẹp đã không thể đơn thuần là nhìn bên ngoài, vì vậy nói, “Năm tháng thúc giục người già, người nên đẹp trong nội tâm.”
Hình như cảm thấy cái gì, tay Tần Quỳnh run lên, lại nghe Lãnh An Thần nói tiếp, “Ở trong lòng anh em là đẹp nhất, chớ nghĩ lung tung, ngủ đi!”
“An Thầ