Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2970 lượt.
khống chế được.
Cái loại cảm giác không thấy được cô, không biết cô ở đâu, đang làm gì hẳn là làm cho người ta vô cùng lo lắng, hiện tại Lãnh An Thần không có ý định suy nghĩ đây là vì cái gì, nhưng hiện tại khó chịu, cực kỳ khó chịu.
Đỗ Vấn nghe ra được tâm tình đại nhân không tốt, cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng cúp điện thoại làm việc, năm phút sau, điện thoại Lãnh An Thần nhận được tin nhắn ––
Khang Vũ Thác: 152***
Lam Y Nhiên: 187***
Quan Tiểu Ưu: 135***
Đường Tịch Nhan: 136***
…
Tổng cộng liên lạc của sáu bảy người, cũng không phải rất nhiều, nhưng nhìn xếp hạng thứ nhất chính là Khang Vũ Thác, tâm tình của anh càng không tốt, nhưng vì tìm được cô, anh vẫn điện thoại.
“Cô ấy không phải ở cùng cậu chứ?” Mở miệng chính là chất vấn, khiến Khang Vũ Thác sững sờ, nhưng rất nhanh hiểu từ cô này là chỉ người nào?
“Hai người cãi nhau?” Khang Vũ Thác không trả lời, hỏi ngược lại.
“Tôi hỏi cậu gặp cô ấy không?” Lãnh An Thần cũng không muốn giải thích chuyện riêng của anh với người khác.
Khang Vũ Thác vẫn còn đang quay phim, hiện đang nghỉ ngơi, nhìn đồng nghiệp cách đó không xa, anh đi xa một chút, “Anh, bây giờ em cách anh ngoài 800 cây số, anh cảm thấy thế nào?”
Bụp!
Anh ta mới nói xong, Lãnh An Thần liền cúp điện thoại, Khang Vũ Thác cau mày, không yên lòng lại bấm điện thoại của Đoan Mộc Mộc, nhưng vẫn không người nào nghe.
Aish, thật sự là kỳ quái rồi, sao cô không nhận điện thoại? Chẳng lẽ là thật sự cãi nhau với Lãnh An Thần? Khang Vũ Thác suy nghĩ, liền nghe người của đoàn kịch đang gọi anh, anh chỉ đành để điện thoại xuống, tiếp tục đi quay phim.
Bên này, Lãnh An Thần hít sâu, lại bấm điện thoại của Lam Y Nhiên––
“Lãnh tổng nghĩ như thế nào mà gọi điện thoại cho em thế? Nhớ em à?” Lam Y Nhiên dùng giọng điệu đùa giỡn nói chuyện với anh, có lẽ là cảm thấy phương thức nói chuyện này có thể để cho hai người hóa giải không ít lúng túng.
Lãnh An Thần cũng không có ý định này, trực tiếp hỏi, “Cô ấy có ở chỗ em không?”
“Ai vậy?” Lam Y Nhiên biết rõ còn hỏi.
“Bà xã tôi!”
“Hả? Mộc Mộc à…” Lam Y Nhiên cố ý kéo dài âm điệu, “Không phải anh quên mất cô ấy rồi sao?”
Tay Lãnh An Thần cầm tay lái nắm chặt, khớp xương vang dội, mỗi người đều hỏi anh câu này, có phải từng người một đều muốn uất ức hộ Đoan Mộc Mộc hay không?
Dù sao Lam Y Nhiên ở chung một chỗ với Lãnh An Thần lâu như vậy, dù không thấy được anh, cũng cảm thấy anh tức giận, vội vàng thu hồi dáng vẻ vui đùa, nghiêm chỉnh nói, “Rất lâu rồi cô ấy không có tới tìm em, sao thế, không thấy cô ấy à?”
“Không có!” Lãnh An Thần nói xong muốn cúp điện thoại, có thể tưởng tượng đến cái gì bổ sung một câu, “Nhìn thấy cô ấy, bảo cô ấy về nhà, còn có cho dù tôi quên mất cô ấy, cô ấy cũng là vợ tôi!”
Tiếng tút tút vang lên một hồi lâu, Lam Y Nhiên mới phục hồi tinh thần lại, nhưng tiếp liền cười khổ sở một tiếng, xem ra mặc dù trong đầu anh quên cô gái kia, nhưng tâm vẫn có cô ấy.
Mà mình đây? Cũng ở cùng anh lâu như vậy, nhưng bất luận anh mất trí nhớ hay có trí nhớ, đối với cô cũng thủy chung là thái độ lạnh lẽo như vậy.
Lãnh An Thần ơi Lãnh An Thần, tôi cuối cùng không phải chồng anh, vậy sau chúng ta hoàn toàn làm người đi đường thôi!
Lại gọi mấy cuộc điện thoại, đều không có tin tức của cô, nhìn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, lo lắng đáy lòng Lãnh An Thần đang không ngừng lớn dần.
Anh ôm thử tâm tính, cuối cùng bấm điện thoại của Quan Tiểu Ưu, bên kia một hồi lâu mới nghe, hơn nữa hình như có chút ồn ào.
“Này, ai vậy?” Giọng nói cô gái có chút bén nhọn truyền đến.
“Tôi là Lãnh An Thần” Anh tự giới thiệu, “Tôi… Đoan Mộc Mộc có ở cùng cô hay không?”
Anh vốn muốn nói bà xã tôi, nhưng lời đến khóe miệng, lại cảm thấy ba cái chữ kia rất không lưu loát, mặc dù lúc trước đã nói, nhưng bây giờ mở miệng nữa thì lại phát hiện mùi vị không giống nhau.
Bên kia giật mình mấy giây, hình như không kịp phản ứng, chốc lát mới la ầm lên, “Thì ra là Lãnh tổng, không phải là anh mất trí nhớ ư? Sao lại nhớ mã số của tôi?”
Lại nói anh mất trí nhớ, hiện tại anh ghê tởm khi nghe thấy mấy chữ này!
“Đoan Mộc Mộc có ở cùng cô không?” Anh đè nén phiền não, hỏi nữa.
“A, cô ấy…” Không biết có phải cố ý hay không, Quan Tiểu Ưu kéo dài giọng nói, “Ở, chẳng qua là anh tìm cô ấy tại sao không gọi điện thoại cô ấy, tại sao phải tìm tôi, tại sao…”
“Bảo cô ấy nghe điện thoại!” Lãnh An Thần lạnh giọng cắt đứt, cô gái này thật là om sòm, thật hoài nghi vì sao Đoan Mộc Mộc kết giao bạn bè cùng thứ người như thế?
“Cô ấy à, rất bận” Quan Tiểu Ưu cũng không nghe lời mà đem điện thoại chuyển giao, lại nói, “Cô ấy đang chăm sóc hai kẻ dở hơi nhà anh ăn uống!”
Lãnh An Thần nhịn nhịn nữa, mới khắc chế kích động muốn quẳng điện thoại di động, sau đó hỏi: “Họ ở đâu?”
“Phường cháo Bố Y, anh…” Lần này Quan Tiểu Ưu trực tiếp trả lời, chỉ là nói còn chưa dứt lời, bên kia đã cúp điện thoại, nghe tiếng rè, Quan Tiểu Ưu bĩu môi, “Thật không có lễ phép!”
Từ bên kia mua cháo trở về, Đoan Mộc Mộc nhìn đ