Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2967 lượt.

Ưu lên lầu, nhìn tình cảnh bọn họ cẩn thận mỗi bước đi, Lãnh An Thần nhắm mắt lại, “Bảo bối, thật xin lỗi! Tạm thời làm các con tủi thân, đợi cha làm việc xong, nhất định sẽ bồi thường các con.”
Máu mủ tình thân chính là kỳ diệu như vậy, dù anh không nhớ bọn họ một chút xíu nào, nhưng nhìn bọn họ khổ sở, tim anh cũng rỉ máu.
Đoan Mộc Mộc trở lại biệt thự, liền nghe người làm nữ nói Lãnh An Thần trở về, trong lòng cô căng thẳng, vội vàng đi lấy điện thoại di động, lúc này mới phát hiện ra điện thoại bị rơi trên xe có nhiều cuộc gọi chưa nhận, Lãnh An Thần, Khang Vũ Thác, còn có Lam Y Nhiên…
Nguy rồi!
Trong lòng cô hô to không ổn, nhanh chóng bấm điện thoại của Lãnh An Thần, nhưng đầu kia cũng không nhận, thời điểm cô đang buồn bực, liền nghe bên trong sân truyền đến giọng nói động cơ xe hơi.
Anh trở lại?
Đoan Mộc Mộc nhanh chóng xông ra, mà người đàn ông dừng xe xong, cũng lớn bước đi tới, Đoan Mộc Mộc nhìn sắc mặt anh giống như bóng đêm, muốn há mồm giải thích, nhưng lời nói còn chưa phát ra, tay bị anh níu lại, sau đó thẳng tắp dắt lên lầu.
“An Thần, điện thoại di động của em rơi trên xe… Em đi thăm con, em không biết anh gọi điện thoại cho em, em…” Vừa lên lầu, cô vừa giải thích, nhưng anh thủy chung không nói!
Cửa phòng ngủ bị anh một cước đá văng ra, Đoan Mộc Mộc cũng cảm giác tay căng thẳng, một tay anh lôi cô đi vào, cô hoảng sợ đang muốn hỏi anh sao vậy, cũng cảm giác ánh sáng trên đỉnh đầu sầm lại, mà môi cô lập tức bị anh chặn lại.
Hơi thở nóng ngông cuồng khiến cô không chịu nổi, cô từ chối hai lần, nhưng rất nhanh bị anh áp chế, mà bàn tay to của anh cũng thăm dò vào bên trong áo cô, chạy thẳng tới mục đích…
“An Thần…” Cô nức nở nghẹn ngào gọi anh, nhưng anh căn bản không để ý tới, hơn nữa bàn tay đã bắt đầu lôi kéo quần áo trên người bọn họ.
Anh đây là thế nào?
Đoan Mộc Mộc kinh ngạc nhìn anh, trong mắt đen nhánh sáng ngời giống như sao, nhưng sáng ngời này khiến anh không nói ra được phấn khởi!
Ở trong bệnh viện, khi Tần Quỳnh nhắm mắt lại để cho anh hôn cô ta thì một nháy mắt đó trước mắt anh lại hiện ra mặt cô, cho nên anh mới cúi đầu, thì ra trong lúc vô tình, anh chỉ muốn hôn cô!
Về đến nhà, không thấy cô, thời điểm không tìm được cô, anh lo sợ phiền não, một khắc kia, anh mới hiểu rõ cô gái bị mình vô ý quên lãng thế nhưng vẫn chiếm cứ tim anh.
Trí nhớ không còn, nhưng tim vẫn còn, chính xác mà nói là anh phải có tình cảm đối với cô, chỉ không nhớ nổi mà thôi.
Còn có vừa rồi thấy cô uất ức, nhìn bộ dạng cô và hai đứa bé lưu luyến không rời, trừ tự trách cùng đau lòng ra, anh chính là yêu thương.
Anh có lỗi với cô, anh thiếu cô quá nhiều, thế mà anh lại không cách nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt ra tất cả, chỉ có ôm cô, hôn cô, thậm chí là chiếm cô thì anh mới có thể cảm thấy xoa nhẹ tổn thương của cô.
Chỉ trong chốc lát, quần áo hai người đều bị tháo ra, anh dán chặt cô, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng khiến cô run rẩy, cô bị anh ép chặt ở trên ván cửa, rất không thoải mái, nhưng cô nghi hoặc vì sai anh kích cuồng như vậy?
Rõ ràng ngày hôm qua anh vẫn còn rất bài xích cô…
“An Thần…” Thở dốc không được, cô khẽ gọi tên anh.
“Bà xã!” Anh khẽ gọi, sau đó cắn môi cô, “Cho anh!”
Giọng nói khàn khàn mang theo dục vọng nồng đậm, Đoan Mộc Mộc thấy trong mắt anh toát ra ánh lửa.
“An Thần…” Cô lẩm bẩm kêu nữa, mà anh đã đem cô nhấc lên, sau đó để cho hai chân cô quấn lấy hông anh, chỉ cảm thấy anh nặng nề đi vào phía trước, thoáng chốc ––
Anh và cô, hai hợp làm một!






Có mấy lời không cần phải nói, tim tự động sẽ có xúc cảm và biểu đạt, hai người ai cũng không nói lời nào, mặc cho thân thể diễn tả tình cảm cực kỳ nguyên thủy.
Cực kỳ vui mừng, sau yêu, bọn họ ôm chặt nhau, nghĩ đến chuyện anh tìm mình, Đoan Mộc Mộc tranh thủ thời gian giải thích, “Tối hôm nay em đi thăm bọn trẻ, cho nên…”
Ngón tay của anh đè ở trên môi cô, “Anh biết rõ!”
Anh biết?
Lúc Đoan Mộc Mộc nghi hoặc liền nghe anh nói, “Thật xin lỗi, bây giờ chỉ có thể uất ức em và con, cho anh thêm chút thời gian, không cần quá lâu!”
Ánh trăng đêm êm dịu, một phòng cảnh xuân, kiều diễm không ngừng.
“An Thần, đừng, em thật sự quá mệt mỏi…” Khi anh tiếp tục lặp lại, như đứa bé ăn kẹo ngọt ngào không biết thoả mãn thì Đoan Mộc Mộc cũng không chịu nổi nữa.
Anh không nói, chỉ tiếp tục động tác, toàn thân Đoan Mộc Mộc mềm yếu như bùn, ngay cả mí mắt cũng sắp không nâng nổi, mà người đàn ông vẫn còn phấn chấn tinh thần, Đoan Mộc Mộc bi phẫn ở trong lòng, tại sao chứ?
Cô mệt mỏi thành ra như vậy rồi, anh không có lý do còn không biết mệt mỏi như vậy chứ!
“Lãnh An Thần, có phải anh uống thuốc hay không?” Trong đầu chợt thoáng qua cái gì, cô không khỏi hỏi ra.
Anh dừng lại động tác trên người cô, sau đó khẽ cau mày, “Uống thuốc gì?”
Nhìn dáng vẻ anh mờ mịt, Đoan Mộc Mộc biết anh nhất định không có, nhưng nếu không uống thuốc thì anh không có lý do hưng phấn như vậy! Nhắm mắt lại, cô kề mặt


Teya Salat