Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2968 lượt.
ở ngực anh, “Chính là loại thuốc có thể khiến người ta như vậy một đêm không ngừng không nghỉ.”
Anh cười ha ha, tiếng cười kia cực kỳ mị hoặc trêu chọc ở trong bóng đêm yên lặng, “Anh uống thuốc, nhưng thuốc kia là em!”
Cô trợn to mắt, liền nghe anh nói không đàng hoàng, “Hương vị của em thật ngon, hữu hiệu hơn so với bất kỳ thuốc kích tình nào!”
“A…” Cô thẹn thùng không thôi, đầu lập tức chui vào trong ngực anh, không bao giờ chịu nhấc ra nữa.
Trời sáng, Lãnh An Thần mở mắt ra, mà cô gái nhỏ trong ngực anh đang ngủ say nồng, tối hôm qua anh thật sự có chút phóng túng mình, cuối cùng muốn cô bốn lần, nghĩ đến cô tố cáo, khóe môi anh nhẹ nhàng nâng lên.
Thân thể cô như bạch ngọc, phía trên hiện đầy dấu vết lớn nhỏ anh lưu lại, nhưng mà một chút đều không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô, ngược lại nhìn cực kỳ đẹp mắt, giống như là hồng mai nở rộ trong trời đầy tuyết.
Cúi đầu hôn cái miệng nhỏ bị anh dày vò đến sưng đỏ, anh mới nhẹ nhàng rút người ra, nhưng một nháy mắt, cô lại bò tới, hình như không bỏ được anh rời đi.
Thật ra thì anh làm sao muốn rời khỏi cô, nhưng nếu muốn ở cùng nhau, cũng chỉ có thể hạ quyết tâm ác độc tạm thời biệt ly, bởi vì chỉ có giải quyết từng người mơ ước bọn họ hạnh phúc, anh và cô mới có thể vĩnh viễn không bị quấy rầy.
“Ngoan, buông tay!” Anh nhẹ nhàng thì thầm, lần nữa lấy tay cô ra.
Có lẽ là nghe được, cô không vui nhíu nhíu lông mày, vô cùng phối hợp lật người ngủ tiếp.
Chỗ eo cô có cái chữ Thần lộ rõ dưới đáy mắt anh, ánh mắt anh tối sầm lại, cúi đầu hôn lên, “Em yêu, em là của anh!”
***
Trong bệnh viện.
Tần Quỳnh nhìn thuốc trong lòng bàn tay Lãnh An Thần, gương mặt sầu khổ, cô ta thật sự ăn không vô nữa, theo lượng thuốc gia tăng theo từng ngày, phản ứng của cô ta càng ngày càng rõ ràng, trước còn nôn mửa, hai ngày nay đã bắt đầu rụng tóc rồi, nhìn mái tóc xinh đẹp của mình càng ngày càng ít, sắc mặt cũng càng ngày càng trắng, cô ta lại không dám uống nữa.
“An Thần, em cảm giác tốt hơn nhiều, thuốc này có thể không uống hay không?” Cô ta thử hỏi.
Lãnh An Thần bỏ qua cầu khẩn trong mắt cô ta, mở miệng, “Em đã nói là tốt hơn nhiều, vậy chứng minh rõ rệt hiệu quả thuốc này, làm sao có thể không uống?”
Câu nói đầu tiên bác bỏ cô ta, người đàn ông này không hổ là bá chủ trên thương trường, không có người nào có thể nói lại anh!
“Nhưng phản ứng của thuốc này quá mạnh, em không chịu nổi!” Tần Quỳnh chỉ có thể nói thật.
“So với có thể sống, chịu khổ một chút thì sợ cái gì?” Tròng mắt đen nhánh của Lãnh An Thần nhìn chằm chằm cô ta, giống như là hai hố sâu, hút cuốn cô ta luân hãm, “Hơn nữa, không phải em muốn ở cùng anh sao? Đó chính là phải có một thân thể tốt!”
Tần Quỳnh nghe nói như thế, trong mắt thấp thoáng nước mắt trong suốt, “An Thần, anh đang dụ dỗ em ư?”
Anh dừng lại, nhìn cô ta đưa tay vén cổ áo của anh lên, một bên cổ rõ ràng có vết tím, cô ta biết vậy là cái gì, “Anh căn bản cũng chưa thành tâm, anh vẫn ở cùng cô ta…”
Giọng nói của cô ta mang theo tiếng khóc nức nở, thật khẽ!
Lãnh An Thần bắt được tay cô ta, kéo ra, “Anh là đàn ông, anh có nhu cầu sinh lý bình thường…”
“Em có thể cho anh!” Tần Quỳnh ôm hông anh, “An Thần, chỉ cần anh muốn, bất cứ lúc nào em cũng có thể cho anh!”
Không ngờ cô ta sẽ nói ra như vậy, chẳng biết tại sao, lại khiến Lãnh An Thần cảm thấy cô ta chẳng biết xấu hổ, nhưng hiện tại anh không thể biểu hiện ra, chỉ đành phải cố làm bất đắc dĩ nói, “Nhưng thân thể của em… Tần Quỳnh, anh thương yêu em mới có thể không động vào em…em hiểu không?”
Lại để cho cô ta nhất thời nghẹn lời, nhưng vẫn không cam lòng, vừa nghĩ tới anh và Đoan Mộc Mộc liều chết triền miên ở trên giường, cô ta đã cảm thấy đáy lòng có rắn độc bò khắp nơi, từng tấc gặm nhắm tim cô ta, “Không, em không sao… An Thần, em không muốn anh đụng cô gái khác, anh chỉ có thể là của em!”
Âm thầm hít một hơi, anh nắm chặt tay cô ta, “Vậy thì ngoan ngoãn uống thuốc, em khỏe rồi, chúng ta có thể ở chung một chỗ!”
“Không, em không uống!” Tần Quỳnh cũng khó lay chuyển, “Anh căn bản không thành tâm, anh đang gạt em!”
Mặt Lãnh An Thần bỗng nhiên trầm xuống, “Rốt cuộc muốn anh làm sao mới tính là có lòng thành? Anh bận rộn thế nào thì em cũng biết, mà mỗi ngày anh đều giành ra chút thời gian tới đây cho em uống thuốc, trị liệu… Thậm chí có thể ở cùng em lâu hơn, anh đem hội nghị cùng chuyện công tác sắp xếp vào ban đêm, anh vì em mà làm đến bước này, em lại còn nói anh không thành tâm?”
Anh hình như giận thật, một tay hất cô ta ra, sau đó đem viên thuốc trong lòng bàn tay vung ra mặt đất, “Em đã không muốn uống, em một lòng muốn chết, vậy tùy theo mong muốn của em, nhưng anh nhắc nhở em, đừng gọi điện thoại cho anh, đừng để anh phải nhìn thấy em nữa, coi như em chết, cũng chết xa một chút!”
Nói xong, anh nắm y phục của mình lên chuẩn bị rời khỏi, lúc này Tần Quỳnh luống cuống, vội vàng đứng lên ôm chặt lấy Lãnh An Thần, vừa khóc vừa nói, “An Thần, đừng đi, đừng đi… Em uống, em uống còn không được sao?”
Lãnh An T