Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2934 lượt.
Cánh tay bị anh cầm chặt, "Em cho rằng cứ trốn tránh như vậy là biện pháp tốt sao?"
Vết thương trong lòng bởi vì hình ảnh vừa rồi nên quên đi, giờ đau đớn khiến cô vô lực, sắc mặt Đoan Mộc Mộc tái nhợt, quay đầu lại lạnh lùng nhìn Tô Hoa Nam, "Vậy anh nói cho tôi biết biện pháp nào tốt nhất đi."
"Mộc Mộc, chúng ta nói chuyện một chút đi. " Tô Hoa Nam nhìn cô, ánh mắt yếu ớt, chốc lát cúi đầu, lại nói một câu, "Chẳng lẽ em không muốn biết sao anh lại la người của nhà họ Lãnh sao?"
Đúng vậy a, Đoan Mộc Mộc sao lại không hiếu kỳ, cô muốn biết anh tại sao không nói một tiếng nào mà mất tích, tại sao rõ ràng là họ Tô, lại trở thành người của nhà họ Lãnh?
Trong quán cà phê ở phi trường, Đoan Mộc Mộc khuấy ly cà phê truớc mặt, ly cà phê cuồn cuộn nổi lên một luồng nước xoáy, tựa như khuấy động lại thời gian đã mất.
"Mẹ anh vốn chỉ là một người giúp việc trong nhà họ Lãnh, một buổi tối nọ, bà ấy bị ông chủ nhà họ Lãnh cho. . . . . ." Tô Hoa Nam nói tới chỗ này khổ sở nhắm mắt lại, hình như không muốn nhắc tới những quá khứ đau lòng đã qua, "Sau đó, mẹ anh trốn đi, kết quả của lần không mong muốn đó lại có anh. . . . . . Hai năm trước, mẹ anh qua đời mới nói tất cả cho anh biết. . . . . ."
Tay Đoan Mộc Mộc run lên, chiếc muỗng bạc đụng vào chiếc chén sứ phát ra tiếng vang thanh thúy, cô không ngờ thân thế của Tô Hoa Nam lại ủy khuất như vậy.
"Mộc Mộc, người nhà họ Lãnhkhông thân thiện, ông chủ nhà họ Lãnh là súc sinh, Lãnh Chấn Nghiệp cũng thế, còn có Lãnh An Thần . . . . . . Rời bỏ nó đi, cho anh một năm, anh sẽ dẫn em cùng đi, " Trong tròng mắt đen của Tô Hoa Nam dâng lên những tia sáng kinh thiên động địa, trong khoảnh khắc này, Đoan Mộc Mộc dường như đã hiểu ra gì đó.
"Hoa Nam, anh. . . . . ." Đoan Mộc Mộc chưa kịp nói hết, bàn tay đã bị nắm chặt.
"Mộc Mộc, tin tưởng anh."
Tay của anh ấm như thế, nhưng giờ phút này chẳng biết tại sao thấm vào trái tim Đoan Mộc Mộc Tâm lại là lạnh lẽo, lạnh thấu xương, cô nhìn người đàn ông này, gần như vậy, nhưng lại cảm thấy xa đến thế.
"Mộc Mộc, bây giờ em vẫn còn nghi ngờ anh sao?" Tô Hoa Nam hôn tay của cô, "Đồng ý với anh rời khỏi nó, càng nhanh càng tốt, bệnh của bác trai do anh phụ trách, được không?"
Nếu như trước đó, đối với anh là oán và hận, nhưng giờ phút này nhìn sự đau đớn và rối loạn trong mắt của anh, Đoan Mộc Mộc nhất thời trở nên mờ mịt.
"Mộc Mộc, đồng ý với anh, rời bỏ nó đi!" Tô Hoa Nam cầm tay cô chặt đến đau đớn.
Nhìn thấy sự khẩn cầu trong ánh mắt của anh, Đoan Mộc có chút sợ hãi, vội vàng rút tay ra, "Để tôi suy nghĩ, được chứ?"
Trong bệnh viện.
Lam Y Nhiên ngồi dựa vào thành giường, mái tóc dài xõa xuống, đôi mắt cong cong, da thịt mịn màng trắng bạch cảm giác như trong suốt, cho dù là mặc đồng phục bệnh nhân, nhưng cô cũng xinh đẹp khiến người ta khó dời được ánh mắt.
"Còn muốn ăn không?" Lãnh An Thần xỉa một miếng táo, dịu dàng hỏi .
"Không!" Lam Y Nhiên chu miệng lên, làn môi đỏ tươi mang theo hấp dẫn, khiến người ta không nhịn được muốn tiến tới hung hăng cắn một hớp.
Bản tính đàn ông đều là động vật, Lãnh An Thần càng không phải là thiện nam, cúi đầu hôn xuống. . . . . .
"Thiếu gia! " Cửa phòng bệnh đúng lúc này bị đẩy ra, đi vào là Đỗ Vấn, khi nhìn thấy một màn này thì lập tức quay lưng lại, "Thật xin lỗi, tôi. . . . . ."
Bị cắt ngang chuyện tốt, Lãnh An Thần không vui cau mày, "Chuyện gì?"
Đỗ Vấn lúc này mới xoay người lại, cúi thấp mặt, "Thiếu phu nhân trở về, lão phu nhân kêu cậu về nhà."
Câu nói này vừa thốt ra, cánh tay Lãnh An Thần chợt căng thẳng, Lam Y Nhiên hoảng sợ túm chặt anh lại, đôi mắt lập tức dâng lên một tầng hơi nước thật mỏng, "A Thần. . . . . ."
Lãnh An Thần đau lòng ôm chầm lấy cô, hôn trên trán một cái, mặc dù lúc này cũng không cam lòng bỏ cô ở lại, nhưng lời của lão phu nhân cũng không thể làm trái, lần này anh về trước, đã chọc phải lão thái thái, thật sự nếu không về, sợ rằng người gặp nạn không chỉ là anh.
"Ngoan, tối nay anh đến với em. " Lãnh An Thần dùng sức kéo người phụ nữ ra, sau đó đứng dậy rời đi.
Khi Lãnh An Thần về tới nhà, mọi người đang dùng cơm, liếc nhìn người trên bàn, khi nhìn thấy Tô Hoa Nam thì tròng mắt đen của anh tối sầm lại, "Chú hai, cũng trở về rồi?"
"Ừ, " Giọng nói Tô Hoa Nam nhàn nhạt, ngay cả đuôi mắt cũng không nhấc lên.
Lãnh An Thần ngồi bên cạnh Đoan Mộc Mộc, cô lại xem anh như không khí, không nói, cũng không nhìn anh, anh biết cô còn đang tức giận.
"Bà xã, em mệt không? Anh đưa em lên lầu nghỉ ngơi." Sau khi ăn xong, Lãnh An Thần chủ động cầm tay Đoan Mộc Mộc, bộ dáng ra vẻ che chở thương yêu.
Giả dối như vậy khiến Đoan Mộc Mộc ghê tởm, "Không cần, tự tôi có thể."
"Cháu và Tiểu Thần lên một lượt đi." Lời của lão phu nhân mang theo thâm ý, Đoan Mộc Mộc muốn điên khùng.
"Ngủ ngon, bà nội." Lãnh An Thần nở nụ cười như như hồ ly, sau đó ôm sát người phụ nữ bên cạnh.
"Chờ một chút." Đúng lúc này, giọng nói của Tô Hoa Nam từ phía sau truyền đến, Đoan Mộc Mộc run lên.
Lãnh An Thần đã ôm lấy Đoan