Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2929 lượt.

Mộc Mộc xoay người, "Chú hai, còn có việc sao?"
Ánh mắt Tô Hoa Nam rơi vào cánh tay Lãnh An Thần ôm chặt ngang hông Đoan Mộc Mộc, chợt lạnh đi mấy phần, nhưng trên mặt lại hiện lên nụ cười xán lạn, "Mộc Mộc, hành lý vẫn còn ở trên xe anh."
Trong thoáng chốc, Đoan Mộc Mộc cảm giác bên cạnh có một cỗ lãnh khí bao trùm chính mình, cô chột dạ vén tóc, "Buổi chiều về đến nơi, vừa lúc gặp chú hai ở phi trường."
"Vậy sao?" Âm thanh Lãnh An Thần lạnh nhạt, "Thật là trùng hợp a!"
Tô Hoa Nam cũng cười nhạt, "Ai không đúng đây? Anh làm chồng mà còn không đi đón vợ mình, mà còn làm phiền tới chú hai, lần sau không nên như vậy!"
Trong không khí nhanh chóng dâng lên mùi vị khói thuốc súng. . . . . .
Nghĩ đến lời nói của Tô Hoa Nam lúc chiều, Đoan Mộc có chút sợ hãi, khi cô chuẩn bị mở lời, lão phu nhân đã nói trước, dập tắt trận lửa sắp bốc lên này, "Lần này là Tiểu Thần không đúng, Mộc Mộc không nên tức giận, các cháu đi nghỉ ngơi thôi."
"A ——" vừa vào cửa phòng, Đoan Mộc Mộc liền bị Lãnh An Thần đè trên ván cửa, sức lực quá lớn, khiến cô đụng vào cửa đau đớn, "Anh nổi điên làm gì?"
"Cô ở cùng với anh ta lúc nào? Có phải sau khi tôi đi, cô liền quyến rũ anh ta?" Giọng nói của Lãnh An Thần lạnh lẽo.
Nghe anh ta truy vấn, Đoan Mộc Mộc cảm thấy buồn cười, "Đúng thì sao? Lãnh tiên sinh anh quản được sao?"
Anh có thể vì người phụ nữ khác ném cô ở Đất khách quê người, thì có tư cách gì tới truy vấn cô và ai ở chung một chỗ?
Thật là buồn cười.






Đoan Mộc Mộc hỏi ngược lại khiến Lãnh An Thần trong lòng rất không thoải mái, anh biết mình cũng có lỗi, nhưng cũng không có nghĩa là khi anh có lỗi thì cô cũng có thể phạm lỗi, "Cô đừng quên bây giờ cô vẫn còn là vợ của tôi."
Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc càng cảm thấy buồn cười, "Vậy sao? Có vẻ mấy ngày trước khi anh trở về nước, hình như anh không hề nhớ tôi mới đúng là vợ của anh." Nói xong, cô đẩy Lãnh An Thần ra, mở rương hành lý của mình, không phải là cất đồ vào trong tủ, mà là lấy đồ từ trong tủ bỏ vào rương hành lý.
"Cô muốn làm gì?" Thấy hành động của cô, trong lòng Lãnh An Thần có chút sợ.
Đoan Mộc Mộc ngoái đầu nhìn lại nhìn anh cười một tiếng, "Lúc này nên rời đi thôi."
Những chữ này giống như một lưỡi dao sắc bén, xẹt một nhát qua tim anh rất nhanh chóng, không để lại dấu vết . . . . . .
Cô không muốn cùng anh hôn môi, ai biết trên miệng có dính vi khuẩn của người phụ nữ khác hay không, cô không muốn trong lòng anh đang nghĩ tới người phụ nữ khác, mà phát tiết dục vọng của cầm thú trên người cô.
Đoan Mộc Mộc kịch liệt kháng cự, trong lúc giãy giụa vật lộn, thân thể của hai người hình như càng dán chặt hơn, nơi nào đó dưới thân Lãnh An Thần cũng bị cọ tới bốc lửa, bàn tay của anh vân vê trên bộ ngực đầy đặn của cô. . . . . .
Trong khoảnh khắc này, Đoan Mộc Mộc không hề nghĩ ngợi liền giơ tay lên phất tới, móng tay quá dài, khi cái tát kia xẹt qua, trên mặt của anh cũng lưu lại một vết máu.
Lãnh An Thần nhìn lòng bàn tay đầy máu, ngọn lửa dục vọng trong mắt cũng bị dập tắt.
Sáng hôm sau, trên bàn ăn của Lãnh gia.
"Anh Hai, tối hôm qua chơi với lửa đủ thỏa mãn a!" Lãnh Ngọc Thù nhìn mặt của Lãnh An Thần, vừa cười vừa nhìn Đoan Mộc Mộc bên cạnh.
Những người khác trên bàn cũng len lén nở nụ cười, mẹ nhỏ của Lãnh An Thần tiếp lời, "Tiểu Thần, về sau những chuyện này nên có chừng có mực, mặt của con là đại diện của Lãnh gia chúng ta a."
"Đúng vậy a chị dâu, động tác của chị đúng là quá mạnh mẽ." Lãnh Ngọc nhìn Đoan Mộc Mộc, cười rất quỷ dị.
Đoan Mộc Mộc đỏ mặt, đầu cúi thấp gần như đụng tới mặt bàn.
Trên bàn chỉ có gương mặt của Tô Hoa Nam là rất u ám, nhìn thấy anh như vậy, Lãnh An Thần cười như không cười vuốt ve vết thương, "Anh cảm thấy rất tốt, bộ dáng như vậy mới có thể chứng minh anh và chị dâu em ân ân ái ái chứ, không phải sao?"
Đangtrong lúc mọi người anh một lời tôi một câu, thì điện thoại trong phòng khách vang lên, tất cả mọi người đều đột nhiên im lặng, vài giây sau liền nghe người nữ giúp việc nói, "Thiếu phu nhân, điện thoại của bệnh viện . . . . ."
Trong lòng của Đoan Mộc Mộc chợt căng thẳng, có loại cảm giác xấu chợt lướt qua.
"Cha, cha, con là Mộc Mộc, Là tiểu Mộc đầu tóc luôn rối tung của ba. . . . . . Ba, ba ngồi dậy chải đầu cho con. . . . . ." Trong bệnh viện, Đoan Mộc Mộc ôm thân thể lạnh lẽo của cha mình, tiếng khóc thút thít xé nát trái tim của tất cả mọi người.
Sáng sớm hôm nay, trái tim của cha của Đoan Mộc Mộc cuối cùng cũng ngưng đập, rời bỏ thế giới này, thậm chí không hề mở mắt một lần, để xem con gái của minh đau đớn cả đời.
Lãnh An Thần đi tới, ôm bờ vai Đoan Mộc Mộc, "Đừng khóc nữa, nhìn bộ dạng này của em, ba ra đi cũng không an tâm."
Đây là lần đầu tiên Lãnh An Thần gọi người đàn ông này ba, cũng là lần cuối cùng, bởi vì đây một cuộc hôn nhân trao đổi, nên anh chưa từng gặp người cha vợ này bao giờ.
"Ba, ba không thể bỏ lại con, ba đã nói sẽ thương yêu con cả đời, ba. . . . . .