Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2940 lượt.

gần như sắp sửa đem cằm cô bóp vỡ.
Cậy mạnh như vậy, còn có cả vô tình, khiến trái tim Đoan Mộc Mộc chìm ở đáy hồ hoàn toàn đóng băng, nhưng cô vẫn cố gắng ngẩng đầu, không muốn lộ ra sự yếu ớt của mình, "Như vậy, nếu tôi ở lại, thì tôi sẽ ngủ ở phòng khách."
Bệnh tình của lão phu nhân cô cũng biết, đã còn không bao nhiêu thời gian, cô ở lại coi như là trả lại những tình cảm mình đã thiếu lão phu nhân đi!
Nhưng khi tay của cô mới đụng vào tay cầm cửa, liền bị anh kéo lại, cường thế ấn cô ở trên cánh cửa, anh cúi đầu, hô hấp nặng nhọc, đôi tròng mắt đen vần vũ mây đen, gắt gao khóa chặt trên mặt của cô.
Thân thể Đoan Mộc Mộc run lên, "Anh lại muốn làm gì?"
Hơi thở của anh, sự kề cận của anh là một loại độc dược gần như cô không thể chống cự được, Đoan Mộc Mộc mặc dù biết bọn họ cuối cùng là không thể nào, nhưng vẫn là không cách nào cự tuyệt được sự tiếp cận của anh, trống ngực cô càng đập nhanh, "Lãnh An Thần, anh muốn tôi ở lại tôi sẽ ở lại, nhưng anh đừng quá khi dễ tôi."
Không biết là do quá uất ức, hay là bởi vì bị áp bức như vậy nhưng không có sức phản kháng mà khổ sở, âm thanh của cô nghẹn ngào.
Nhìn đôi mắt cô dần dần ửng hồng, trái tim của Lãnh An Thần căng thẳng, chợt buông cô ra, đột ngột kéo cửa phòng ra, "Tôi ngủ ở thư phòng."
Căn phòng trống vắng bởi vì anh rời khỏi càng thêm trống rỗng khiến lòng người thêm loạn, mệt mỏi một ngày Đoan Mộc Mộc không còn sức chống đỡ nữa, bèn thong thả đi tới bên giường ngã xuống, cảm giác mềm mại giống như là ngã vào một đám mây, nhưng cảm giác này lại dường như không phải là loại cảm giác mà cô muốn.
Anh cuối cùng cũng thỏa hiệp, đem giường tặng cho cô, từ khi kết hôn tới nay đã lâu như vậy rồi, rốt cuộc cô cũng có cơ hội độc hưởng sự mềm mại này, nhưng Đoan Mộc Mộc một chút xíu cũng không thấy vui vẻ, thậm chí cảm thấy càng khổ sở hơn, cảm thấy cái giường này rất lạnh, rất lạnh.
Thật lạnh lẽo, lạnh lẽo này khiến cô cuối cùng từ trong giấc mộng tỉnh lại, Đoan Mộc Mộc lúc này mới phát hiện ra mình không hề đắp cái gì, chỉ nằm co rút ở trên giường.
Tại thời điểm này, cô không khỏi nhớ tới cha, nửa đêm cha sẽ đắp chăn cho cô, khi cô lạnh cha sẽ ôm lấy cô.
Nhưng, về sau sẽ không còn nữa. . . . . .
Lệ, lại một lần nữa chảy xuống, cảm giác tưởng nhớ người thân nhưng không còn ai, khiến cô không nhịn được khóc to trong đêm.
Ngoài cửa, Lãnh An Thần lẳng lặng đứng yên, mặc cho tiếng khóc của cô đem trái tim của anh vò thành một cục.






Đoan Mộc Mộc ở lại, mỗi ngày vẫn như bình thường đi theo Lãnh An Thần đi làm, có lẽ là do nguyên nhân cha cô qua đời, nên anh không còn gây khó khăn cho cô, khó có được những ngày yên ắng như thế này.
"Cà phê yêu thích của anh." Trở thành thư ký của anh, đây là chuyện mỗi ngày Đoan Mộc Mộc phải làm.
"Chờ một chút." lần này không ngờ Lãnh An Thần gọi cô lại.
Quay đầu lại, Đoan Mộc Mộc đối diện ánh mắt Lãnh An Thần, giọng nói cung kính nhưng khách sáo, "Lãnh tổng, còn có dặn dò gì?"
Chân mày Lãnh An Thần hơi nhíu lại, hình như không thích cô lạnh nhạt như vậy, nhưng từ lúc cha cô chết tới nay, giữa bọn họ vẫn luôn là như vậy, "Một hồi cùng tôi đi ra ngoài một chút."
Phản ứng của cô thật ra thì Lãnh An Thần cũng đã đoán trước, sau đó anh cũng đứng dậy, hướng về phía bác sĩ cười một tiếng, "Hợp đồng say này hẵng nói." Rồi đuổi theo cô.
"Lãnh An Thần! Anh quá vô sỉ, " Đoan Mộc Mộc đứng ở cửa bệnh viện, nhịn không được nữa muốn nổi đóa.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bị chọc tức đỏ bừng, Lãnh An Thần nhẹ cười một tiếng, "Đây không phải là chủ ý của tôi, là của lão phu nhân. . . . . ."
Lại là lão phu nhân! Những lời Đoan Mộc Mộc muốn mắng người lại nghẹn nuốt ngược trở về.
"Lão phu nhân cũng vì gấp gáp, bà sống không còn được bao lâu, cho nên có thể hiểu được." Lãnh An Thần vừa nói vừa nhìn cô, "Tối hôm qua bà còn mắng tôi không đủ cố gắng, thật ra thì em nói xem dù tôi có cố gắng, nhưng cũng không có cơ hội, phải không?"
Khóe mắt Lãnh An Thần ánh lên nụ cười hồ ly, lời này của anh là có ý gì, Đoan Mộc Mộc đương nhiên có thể hiểu, cô hung hăng trừng mắt nhìn qua, "Anh chết tâm đi."
Xe khởi động, chậm rãi nhập vào dòng xe đang chạy trên đường phố, bây giờ là giữa trưa, trên đường có chút đông đúc, Lãnh An Thần không gấp cũng không nóng nảy, "Tôi đã hết hy vọng a, cho nên lão phu nhân mới có chủ ý như vậy."
Nói xong, còn thở dài một tiếng, giống như anh cũng là bất đắc dĩ, nhưng Đoan Mộc Mộc dám khẳng định bây giờ anh đang mở cờ trong bụng, không vì cái gì khác, ít nhất chuyện này cũng khiến cho cô đủ xấu hổ rồi.
Vừa nghĩ tới mấy chữ thụ tinh nhân tạo, khí huyết của Đoan Mộc Mộc dâng trào, xông thẳng lên đại não, nhìn cô giận muốn cào rách nát nệm xe đang ngồi, trong lòng Lãnh An Thần lại cảm thấy vui vẻ không thể giải thích được, dường như sau khi cha cô qua đời, đã thật lâu anh chưa từng thấy qua cô có tâm trạng dao động như thế này rồi.
"Chuyện này, em định làm như thế nào?" Ngón tay Lãnh An T