Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342896

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2896 lượt.

ần mới hoàn toàn cả giận.
“Đi tìm, không tìm được thì đừng nhìn tôi” Anh rống.
Trong một tuần, người khác ở bên ngoài đi họp, không giờ không khắc nào không nghĩ tới cô, cho nên mỗi ngày đều sẽ gọi điện thoại cho Đỗ Vấn, nghe anh ta hồi báo tin tức của cô, cho dù là chi tiết nhỏ về ăn gì uống gì, anh cũng cảm thấy cực kỳ thỏa mãn.
Tối ngày hôm qua nghe Đỗ Vấn nói hôm nay cô ra viện, anh đi suốt đêm trở lại, kết quả cô lại không thấy.
Đáng chết!
Cô không muốn gặp anh sao?
Nhưng mặc kệ cô chạy đến đâu, anh đều sẽ không buông cô ra!
Trong biệt thự Khang Vũ Thác, Đoan Mộc Mộc lật người, còn muốn ngủ tiếp một lát, nhưng khi cảm thấy ánh mặt trời trước mắt thì cô mở mắt ra.
Tối ngày hôm qua chăm sóc Khang Vũ Thác, mãi cho đến rất khuya mới ngủ, cô thật không nghĩ tới, chỉ suy nghĩ Khang Vũ Thác vẫn còn bệnh, cô biết mình không thể ngủ nướng.
Rửa mặt đơn giản xong, Đoan Mộc Mộc muốn đi thay quần áo, lúc này mới phát hiện ra không thấy y phục của mình, hỏi người làm nữ mới biết thì ra là y phục của cô bị cầm đi giặt, còn chưa đưa tới.
Cô nhìn áo ngủ trên người mình, may mà không phải rất loại cởi mở, vì vậy cũng không nói thêm cái gì, cứ thế đi phòng Khang Vũ Thác, một đêm không thấy anh, cô thật rất lo lắng.
Quả nhiên như cô nghĩ, trạng thái của Khang Vũ Thác không tốt, hơn nữa còn sốt, mặt hồng hồng…
“Bà Lý, mau kêu bác sĩ!” Đoan Mộc Mộc sốt ruột.
Bà Lý theo như cô phân phó gọi điện thoại cho bác sĩ, vừa lấy túi chườm nước đá ra, giúp cho Khang Vũ Thác hạ nhiệt độ, ước chừng qua hơn mười phút, Đoan Mộc Mộc nghe được có người đi vào, cho là bác sĩ, cũng không quay đầu lại nói, “Bác sĩ, anh ấy sốt, rất nghiêm trọng, phiền toái xem một chút!”
Chỉ là tiếng nói của cô phát ra thật lâu, cũng không nghe được đáp lại, lúc này cô mới quay đầu, thấy người ở cửa thì cả người cứng đờ, thậm chí lập tức quên hô hấp.






Thế nào cũng không nghĩ đến là anh?
Không phải anh biến mất ư? Không phải là không muốn gặp lại cô sao?
Cô cho là anh quên mình…
Nhưng không nghĩ đến anh lại xuất hiện, hơn nữa còn để cho lòng cô cuồng loạn, thậm chí có chút luống cuống, giống như người vợ vượt tường bị chồng tóm gọn, mỗi một sợi thần kinh đều đông cứng.
Một tuần không thấy anh, cô không chỉ giận dữ mắng anh một lần ở trong lòng, nhưng giờ phút này nhìn nhau, mới phát hiện tâm vẫn mong đợi, bởi vì trong lúc cô bối rối, nhìn thấy anh vẫn là vui sướng.
Đáng chết!
Cô thế nhưng tùy tiện như vậy? Hay là quan hệ giữa cô và Khang Vũ Thác đã sớm vượt ra khỏi tưởng tượng của anh?
Lãnh An Thần chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, tất cả lý trí cũng không thấy nữa, anh không dám nghĩ tới, sải bước đi về phía cô gái kia ––
Tay Đoan Mộc Mộc từ trên đầu Khang Vũ Thác chuyển qua cổ, mới phát hiện anh càng lúc càng nóng, trái tim nhất thời khó chịu giống như rán dầu, “Vũ Thác, anh chờ một chút, tôi giúp anh dùng nước đá chườm…”
Cô xoay người đi cầm túi chườm nước đá, nhưng tay nắm túi chườm nước đá còn chưa đụng vào Khang Vũ Thác thì đã bị túm lấy, tay nhất thời run một cái, túi chườm nước đá rơi trên mặt đất, phát ra tiếng vang bịch.
Chóp mũi có hơi thở phái nam nồng đậm nhào tới, mang theo lạnh lẽo, cô không cần nhìn cũng biết là ai?
Tâm, chợt đau nhói, tựa như hơi thở của anh mang độc, chỉ cần vừa đụng đến, sẽ khiến người ta đau đến không muốn sống.
Đúng, loại đau này so lúc trước còn nồng đậm hơn.
Đoan Mộc Mộc cắn môi, ngước mắt lạnh lùng nhìn anh, “Buông tay! Cái người này, tại sao anh âm hồn bất tán như vậy!”
Vừa nói vừa kịch liệt giùng giằng, nhưng bàn tay nắm cô không rời chút nào cũng không chịu buông ra nửa phần, cô cảm giác cổ tay mình sắp bị bóp mất da.
“Cùng anh về nhà!” Anh mở miệng, âm thanh mang theo đè nén làm cho người ta không thở nổi, mà mấy chữ này khiến Đoan Mộc Mộc thiếu chút nữa rơi xuống nước mắt.
Nhà?
Anh còn nhớ rõ có nhà ư?
Bọn họ còn có nhà sao? Chẳng lẽ anh quên rồi, nhà của bọn họ đã bị anh phá hủy.
Mặc dù ly hôn là cô nói ra, nhưng cũng là anh ép, mặc dù lúc ấy cô tha thứ cho anh, nhưng trải qua nhiều chuyện thị phi, cô thật không còn kiên cường.
Cảm giác chua xót xông tới từ ngực, trực trào cổ họng, rất khổ, rất rát…
Độc ác, cô gạt bỏ tay anh lần nữa, “Tôi nghe không hiểu anh đang nói gì? Tôi từng nói với anh rồi, tôi không biết anh…anh không cần trở lại quấy rầy tôi… Hiện tại bạn trai tôi ngã bệnh, tôi muốn chăm sóc anh ấy, anh đi…”
Giọng Đoan Mộc Mộc sắc lạnh, như mũi tên vót nhọn thẳng tắp đâm về phía Lãnh An Thần!
Cô đang nói cái gì?
Bạn trai?
Hai chữ này, giống như trái bom, nhất thời khiến tất cả lý trí của Lãnh An Thần nổ tung không thấy.
Bây giờ mặt Lãnh An Thần đã không chỉ đen nữa, mà đen tuyền như tượng đá bị cải tạo…
Được, thật tốt!
Anh mới rời đi mấy ngày, cô đã thành bạn gái người khác, xem ra mềm mại với cô thì không được, không phải cô quên anh sao? Vậy anh sẽ dùng chút thủ đoạn để cho cô nhớ anh là ai?
Đoan Mộc Mộc chỉ cảm