Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343047

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3047 lượt.

vì vậy anh cũng không để ý cái gì, cúi đầu hung hăng hôn cô.
Hai thân thể dính sát, không có một khe hở, cô cảm thấy phía dưới giống như chày sắt, toàn thân nhất thời run rẩy, cô đá vào anh, muốn đẩy anh ra, tựa như không thể nào.
Thân thể anh giống như là một tòa núi lớn, vững vàng đè xuống cô, bàn tay càng thêm điên cuồng xé rách y phục của cô…
Đoan Mộc Mộc ngu nữa cũng biết anh muốn làm gì?
Nhưng tại sao có thể?
Bọn họ đã ly hôn!
“Buông em ra, anh không thể đụng em, chúng ta ly hôn…” Cô thét chói tai nhắc nhở anh.
Anh thế nhưng lại cười, “Mộc Mộc, chúng ta là giả ly hôn, em chính là của anh đấy!” Nói xong, hai chân dùng sức đỡ lấy, đột nhiên tách cô ra, sau đó anh thẳng tắp vọt vào!






Lòng cô bài xích, nhưng thân thể vẫn phản bội cô, mấy phen xong, cô giống như bị rút cốt xụi lơ ở trong ngực anh, ngay cả quả đấm đập anh cũng không còn có hơi sức, nhũn như con chi chi treo ở trên vai anh, một bộ lệ thuộc vào.
Anh thế nhưng lại không ngừng không nghỉ, từ vách tường tới tấm thảm, lại trằn trọc đến giường lớn, cho đến lúc cô kiệt sức, anh mới lưu luyến buông cô ra, vào lúc làm chuyện này, con gái vĩnh viễn không chống đối được đàn ông, cô đã mệt, mí mắt không nâng nổi, nhưng Lãnh An Thần còn không biết thoả mãn như tiểu tử mười tám tuổi, nhưng dù là như thế, anh vẫn ngừng lại, anh cũng không muốn cô mệt chết.
Đối với Lãnh An Thần mà nói, đây mới là bắt đầu, bọn họ đã lãng phí thời gian dài, cho nên không thể gấp gáp nhất thời.
Cô cuối cùng mệt nên ngủ thật say, lông mi thật dài rủ xuống, lông mi còn vương nước mắt trong suốt, nhìn cũng làm người ta sinh lòng thương tiếc, môi đỏ mọng bị anh hôn qua hơi chu, làm như tố cáo anh hung bạo, thân thể vẫn co rúc, giống như đứa bé thoát khỏi cha mẹ không có cảm giác an toàn…
Cô như vậy, nhìn nhiều cũng sẽ làm anh đau lòng, thậm chí khiến Lãnh An Thần có chút hối hận vì cưỡng chiếm cô, thật ra thì anh cũng không là tinh trùng lên óc, mà anh nghe cô muốn rời khỏi mình, muốn hướng tới người đàn ông khác, anh thật sợ, hình như chỉ có đoạt lấy cô, anh mới sẽ cảm thấy cô là của anh, ai cũng không giành được cô.
Lật người, chuẩn bị ngủ tiếp một lát, thế nhưng lại mơ hồ nghe được giọng Lãnh An Thần ––
“Cô ấy đang ngủ… Có chuyện nói với tôi… Tôi minh xác nói cho cô biết, cô ấy không phải người làm nữ của cậu ta, không có nghĩa vụ chăm sóc cậu ta, lại nói cậu ta bệnh có thể gặp bác sĩ, mà cô ấy là vợ tôi, không phải bác sĩ chuyên chức của cậu ta, về sau xin cô không nên…” Lãnh An Thần còn chưa nói hết, điện thoại di động đã bị cướp đi, mà cô gái cướp đi điện thoại giờ phút này đang trừng mắt lạnh lùng nhìn anh, một bộ tức giận chạm chỗ hiểm của cô.
Cú điện thoại là người làm nữ nhà Khang Vũ Thác gọi tới, nói là Khang Vũ Thác vẫn sốt cao không lùi, hơn nữa còn luôn kêu tên Đoan Mộc Mộc, người làm nữ không có biện pháp nên đành phải gọi điện thoại tới đây.
“Anh có tư cách gì nhận điện thoại của em?” Đoan Mộc Mộc cao giọng chất vấn, giờ phút này khuôn mặt nhỏ khua lên, hơn nữa còn trướng hồng, có lẽ là bởi vì quần áo cô bị anh làm hư, giờ phút này trên người cô là áo sơ mi của anh, chiều dài chỉ bằng chỗ đùi, lộ ra hai chân trắng noãn, làm cho người nghĩ xa vô hạn…
“Đoan tiểu thư à?” Điện thoại cũng không có cắt đứt, đại khái người làm nữ bên kia nghe được giọng Đoan Mộc Mộc, vội vàng cao giọng gọi cô.
Đoan Mộc Mộc thu hồi ánh mắt tức giận trợn trừng nhìn Lãnh An Thần, cầm điện thoại lên, “Là tôi, cô nói đi!”
“Là Khang tiên sinh, cậu ấy bệnh rất kịch liệt, sốt cao không lùi, hơn nữa một mực kêu tên cô, Đoan tiểu thư cô có thể trở lại một chuyến hay không? Chúng tôi cũng không biết nên làm gì bây giờ?” Người làm nữ có chút bối rối.
Nghe vậy, Đoan Mộc Mộc ngước mắt liếc nhìn người đàn ông trước mặt, nhanh chóng trả lời, “Được, tôi lập tức tới!”
Nói xong, cô cúp điện thoại, còn chưa kịp xoay người, liền nghe giọng nói lạnh lùng của Lãnh An Thần vang lên, “Không cho em đi đâu hết!”
Anh nhìn cô, ánh mắt sắc bén không nói, lời nói càng bá đạo, Đoan Mộc Mộc nhìn trời đã tối xuống, nghĩ đến anh cưỡng chiếm trước đó, tức giận nổi lên, “Không mượn anh xen vào!”
Cô giận dữ bỏ lại mấy chữ, xoay người chuẩn bị đi tìm y phục mặc, nghĩ đến tình hình của Khang Vũ Thác, lòng cô giống như rán dầu.
Chỉ là, cô còn chưa đi được hai bước, tay đột nhiên bị bắt được, sức lực rất lớn, trực tiếp kéo cô vào trong ngực, cô bản năng muốn đẩy ra, nhưng Lãnh An Thần lại dễ dàng cố định cô, bàn tay nắm cằm cô, ép buộc cô nhìn mình, “Bây giờ em hình như học không ngoan, sao thích khiêu khích anh thế hả?”
Anh cách cô rất gần, môi mỏng cơ hồ dán lên chóp mũi cô, hơi thở thở ra chui vào lục phủ ngũ tạng của cô, cuối cùng để cho não cô mê muội…
Đoan Mộc Mộc đành phải dùng sức bấm mình một cái, mới cố gắng không để cho mình bị lạc, nhìn anh chằm chằm nói: “Anh buông em ra, Vũ Thác bị bệnh rất nghiêm trọng, em muốn đi thăm anh ấy!”
Lại là Khang Vũ Thác!
Mở miệng ngậm mi


XtGem Forum catalog