Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3107 lượt.
anh gọi điện thoại cho Lãnh An Thần, vậy chẳng khác gì không đánh đã khai sao? Người đàn ông kia rất nhỏ mọn, Đoan Mộc Mộc cô đã từng lãnh giáo qua, cô không cần rảnh rang đi gây sự.
"Không cần, anh đưa tôi trở về thì được." Đoan Mộc Mộc lúng túng cười cười.
Mất 25 phút mới đến công ty, Đoan Mộc Mộc còn chưa kịp thở một hơi nào, đã chạy thẳng tới phòng làm việc của đại BOSS, "Tôi tới đây!"
Người đàn ông đứng ở cửa sổ giống như là không nghe thấy, vẫn đứng lù lù bất động như tượng điêu khắc, Đoan Mộc Mộc mặt đen lại, biết rằng người đàn ông này lại đang tức giận.
Hậu quả tức giận của Lãnh An Thần chính là Đoan Mộc Mộc gặp nạn, một buổi chiều chạy ba nơi đưa tài liệu không nói, sắp đến giờ tan tầm, một tên con trai đi vào phòng làm việc của cô ——
"Tài liệu bên trong này trước khi tan việc phải in xong, không cho có một lỗi chính tả, ngay cả dấu chấm câu đều không cho lỗi a." Lãnh An Thần cười sáng chói, nhưng cũng vô cùng ác độc.
Đoan Mộc Mộc nhìn khoảng chừng 20 trang tài liệu, muốn hộc máu ngay tại chỗ, rõ ràng Lãnh An Thần muốn chỉnh cô, kết quả có thể nghĩ, trừ phi cô là Thần Tiên, đúng như anh mong muốn cô phải ở lại công ty làm thêm giờ.
Cả tòa tòa nhà đồ sộ mọi người về hết, chỉ còn lại mình cô lẻ loi một người, ngồi đối mặt với máy vi tính gõ chữ lốp bốp không ngừng, cuối cùng hai mắt cũng mệt mỏi, vùng cổ cứng ngắc, nhưng cũng may là đã hoàn thành nhiệm vụ, về phần có sai lầm hay không, cô cũng không có ý định muốn kiểm tra, lấy USB ra sao chép rồi về nhà, cô nghĩ ngày mai có thể dậy sớm tiếp tục sửa chữa.
Ngoài cửa sổ trời đã tối rồi, nhớ tới tòa nhà cao mười mấy tầng như vậy, chỉ có một mình cô, lúc này Đoan Mộc Mộc mới cảm thấy sợ, dọn dẹo đồ đạc xong, nhanh chóng rời đi.
Cánh tay lập tức bị anh nắm chặt, quá nhanh, bóp cô đến đau đớn, Đoan Mộc Mộc cau mày, nói với anh, "Buông tay!"
"Em không bỏ được nó?" Âm thanh của Tô Hoa Nam rất thấp, ở hành lang trống vắng có tiếng vọng dội lại.
Trái tim Đoan Mộc Mộc trở nên run rẩy, "Không phải."
"Vậy thì vì cái gì?" Âm thanh của anh cất cao, mang theo chút tức giận.
Ghét nhất là bị người khác ép hỏi, Lãnh An Thần đã như vậy, Tô Hoa Nam cũng thế, cô không nợ bọn họ, tại sao bọn họ muốn dùng giọng điệu như thể đang thẩm vấn cô?
"Không có quan hệ gì với anh, tránh ra. . . . . . Còn có về sau không cần đưa cho tôi kẹo và những bức hình nhàm chán đó." Nói xong, cô đẩy anh ra.
Kẹo và các bức vẽ?
Tô Hoa Nam kinh ngạc, thậm chí không chú ý, bị cô đẩy lảo đảo.
Đoan Mộc Mộc thừa dịp này co cẳng chạy, trong ấn tượng của cô Tô Hoa Nam cũng là nhân vật nguy hiểm, bây giờ đến gần anh là không được, nhưng chạy còn chưa được hai bước, thân thể liền bị kéo trở về, ngã vào trong ngực của anh, gần đến như vậy.
Nhịp tim của anh đập ngay bên tai, thình thịch kinh người, Đoan Mộc Mộc ngẩng đầu, trong chớp nhoáng này, ánh sáng trước mắt chợt tối sầm. . . . . .
Môi của anh bao trùm xuống, ở trên môi của cô, mãnh liệt và nóng bỏng, mang theo hương vị tươi mát, giống như mùi hương cỏ nào đó. . . . . .
Anh hôn rất mạnh, gần như muốn nghiền nát môi của cô, dường như đè nén đã quá lâu, nhu cầu cấp bách phát tiết ra khỏi miệng, cô bị anh vò vào trong ngực, cánh tay từng tấc buộc chặt, dường như muốn khảm cô vào trong thân thể mình.
Hợp thành một người. . . . . .
Giờ phú này những giãy giụa cùng kháng cự của Đoan Mộc Mộc trở nên vô lực, lảo đảo, cô bị đè vào tường.
Lưỡi của anh cuốn hút cô, giống như mang theo nam châm, cô né tránh không được, cuối cùng chỉ có thể mặc cho anh làm xằng làm bậy. . . . . .
Một hồi lâu, khi cô sắp hít thở không thông, anh mới buông cô ra, cái trán chống vào trán cô, "Mộc Mộc, trở lại bên cạnh anh, có được hay không?"
Âm thanh thật thấp lập tức như sợi tơ quấn lấy trái tim của cô, đau đớn khiến cô thức tỉnh, "Tô Hoa Nam, chúng ta không bao giờ có khả năng nữa. . ."
Đúng, cho dù cô và Lãnh An Thần ly hôn, cũng không thể cùng với anh, nếu như vậy thì chỉ làm chuyện cười cho người đời, sau khi kết hôn với cháu trai, sao lại có thể kết hôn với chú nữa?
Chỉ là lời gièm pha, nhưng ánh mắt và nước miếng của người đời đủ khiến cô chết đuối, cô không có dũng khí đó.
Nước mắt rơi xuống, dưới ánh đèn giống như chuỗi trân châu bị đứt rơi tán loạn, khiến Tô Hoa Nam đau lòng, nụ hôn của anh lần nữa rơi xuống, không hề hung mãnh, chỉ có triền miên cùng sâu lắng.
"Mộc Mộc, tin tưởng anh, không có gì là không thể. " Tô Hoa Nam dường như vẫn không cam tâm, hơi thở nóng ẩm rơi vào cần cổ của cô, nóng đến trái tim cô cũng đau, "Mộc Mộc, em là của anh, sớm muộn gì cũng sẽ là của anh."
Lắc đầu, Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, đẩy anh ra.
Từ trong cao ốc chạy ra, một giây đồng hồ Đoan Mộc Mộc cũng không dám dừng lại, cô thuê xe trở về biệt thự, giống như là bị quỷ đuổi theo, nhưng dù có làm gì cô cũng không ngờ tối nay Lãnh An Thần lại không đi ra ngoài.
"Trở về sớm nhỉ?" Anh ngồi ở trên salon phòng khách, hai chân bắt chéo v