XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343112

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3112 lượt.

i, hiện tại tôi đang cùng vợ tôi làm. Yêu. . . . . ."
". . . . . ." Một câu nói khiến Tô Hoa Nam nghẹn lời, sắc mặt tái xanh.
Cảm thấy nghe không lọt tai, Đoan Mộc Mộc đột nhiên đẩy người đàn ông đè ở trên người ra, chạy lên trên lầu.
"Mộc Mộc!” Khi Đoan Mộc Mộc vượt qua người Tô Hoa Nam thì anh bèn níu cô lại.
Hất tay anh ra, Đoan Mộc Mộc trừng to tròng mắt dâng đầy hơi nước, "Tô Hoa Nam, bây giờ anh hài lòng chưa?"
Lời của cô giống như một thanh kiếm đâm vào ngực anh, "Mộc Mộc. . . . . ." Bộ dạng Tô Hoa Nam như muốn đuổi theo.
"Chú hai, cô ấy là cháu dâu của chú." Lãnh An Thần chậm rãi lên tiếng, cũng là lời nói cực mạnh ngăn trở bước chân của Tô Hoa Nam.
Hai người đàn ông này một cao một thấp nhìn đối phương, giống như hai con báo đối đầu nhau không con nào chịu nhận thua.
Một lúc lâu, Tô Hoa Nam thu hồi ánh mắt trước, thì thầm một tiếng, "Những ngày như thế sẽ không quá lâu. " Giống như nói với chính mình, cũng giống như nói cho Lãnh An Thần nghe.
Tất cả mọi người rời đi, phòng khách to như thế chỉ còn lại một mình Lãnh An Thần, nghĩ đến câu nói sau cùng kia của Tô Hoa Nam, trong đầu anh dâng lên một vòng một vòng bong bóng nhỏ, bành trướng mỗi một tấc trong đầu anh khiến anh có cảm giác đau đớn mơ hồ.
Tô Hoa Nam đang nói cho anh biết anh ta muốn cướp đi cô sao?
Không, anh không cho phép!
Không cho!
Giật cổ áo xuống, Lãnh An Thần chạy thẳng lên trên lầu ——






Lãnh An Thần đẩy cửa phòng ngủ ra, không thấy Đoan Mộc Mộc, nhưng lại nghe thấy tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm.
Dòng nước ấm áp như sợi tơ xua tan đi những lạnh lẽo trên người Đoan Mộc Mộc, cô nhắm hai mắt, mặc cho dòng nước chảy xuống đầu, tựa như đang ảo tưởng dòng nước này có thể rửa sạch, xoá hết tất cả những phiền não cùng khuất nhục của cô.
Nụ hôn của Tô Hoa Nam, còn có ngón tay của Lãnh An Thần, bọn họ vĩnh viễn đều là khiến cô nhục nhã. . . . . .
Tay của cô dùng sức chà xát thân thể mình, thậm chí không nghe được cửa phòng tắm đang bị đẩy ra, thân thể trơn bóng như ngọc phát ra ánh sáng chói láo dưới gợn nước,mái tóc dài ướt nhẹp chảy dài xuống thắt lưng, Lãnh An Thần chỉ nhìn thoáng qua, nơi nào đó trong cơ thể liền nổi lên ngọn lửa, nhưng khi nghĩ đến thân thể của cô bị một người đàn ông khác vuốt ve qua, anh lại cảm thấy ghê tởm.
"Nhanh như vậy liền muốn hủy diệt chứng cớ?" Âm thanh tà ác của anh vang lên sau lưng khiến Đoan Mộc Mộc giật mình sợ hãi, vội vàng kéo khăn tắm bảo vệ mình.
“Rốt cuộc cô cũng thừa nhận!"
"Là anh buộc tôi đấy!"
Hai người giằng co, vì đứng cách nhau quá gần, nên trong ánh mắt có thể nhìn thấy sự dữ tợn của đối phương.
Hơi lạnh trong không khí càng ngày càng đậm, chui vàotừng lỗ chân lông của Đoan Mộc Mộc, thấm vào xương cốt, xâm nhập ngũ tạng lục phủ của cô, lạnh lẽo khiến cô như ngã vào hầm băng.
Cuối cùng cô chịu không nổi nên run rẩy dữ dội, rớt xuống những giọt nước tròn như hạt trân châu trong đáy mắt, chất lỏng ấm áp này trượt xuống, lướt qua những ngón tay của anh vẫn dường trên mặt cô, cô cảm thấy đầu những ngón tay này dường như co rút, dường như muốn làm gì đó?
Đột nhiên rút tay, anh lui khỏi cô một bước xa, ánh mắt cố định trên mặt cô mấy giây, sau đó cất bước rời đi, cho đến khi ra khỏi phòng tắm, Lãnh An Thần mới phát giác được hô hấp mới thông được một chút.
Không phải muốn cô khổ sở sao? Tại sao khi nhìn thấy cô đau đớn, nhìn cô rơi lệ, tim của anh cũng giống như bị thứ gì đó cắn rứt rất khó chịu?
Anh bị điên rồi!
Lầu dưới truyền đến tiếng xe hơi nổ máy, anh rời đi, Đoan Mộc Mộc mới ô ô khóc thành tiếng, uất ức như thế, cô chịu đủ rồi, một giây cũng không muốn chịu đựng thêm.
Cô muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi anh.
Chỉ cần có thể rời đi, muốn cô làm cái gì cô cũng đồng ý!
Giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc hạ quyết tâm.
"Cô ở bệnh viện?" Sáng sớm, Lãnh An Thần liền nhận được cuộc điện thoại như vậy, trong chốc lát, anh liền thay đổi sắc mặt, lạnh lùng trả lời một câu, "Tôi biết rồi."
Xe chạy điên cuồng trên đường, dừng lại ở cửa bệnh viện, ở phòng làm việc của bác sĩ anh nhìn thấy người phụ nữ kia, đôi mắt có tầng đen nhánh, giống như cả đêm không ngủ, sắc mặt cũng trắng hơn thường ngày, ngay cả làn môi thường ngày đỏ tươi, giờ phút này cũng là màu xanh tím.
Nghĩ đến tối hôm qua sỉ nhục cô, Lãnh An Thần thấy hơi tự trách, ngày hôm qua anh thật sự đã giận điên lên.
Đoan Mộc không nhìn vào mắt của anh, đem tờ hợp đồng có chữ ký của mình đẩy tới trước, "Ký đi, ký hết là có thể chuẩn bị phẫu thuật rồi."
Trên trang giấy màu trắng, chữ ký của cô đột nhiên xuất hiện trước mắt, nhớ tới bộ dáng vừa túng quẫn vừa xấu hổ của cô lần trước, Lãnh An Thần không thể tin vào hai mắt của mình, lần này cô cư nhiên chủ động tới đây yêu cầu thụ tinh nhân tạo.
"Tôi nói rồi, sẽ không tha cho cô rời đi, cho dù có mang thai, sinh ra đứa bé cũng đừng mơ tưởng." Chiếc bút màu đen xoay tròn trên đầu ngón tay của Lãnh An Thần ánh lên sắc màu rất đẹp, nhưng đ