Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Tác giả: Gián Kêu Oai Oái

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341134

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1134 lượt.

rên máy chủ của công ty, càng lúc càng tỏ ra hào hứng.
Hán Khanh thấy vậy, tức giận lại càng chồng chất.
Khốn kiếp!
Hắn đưa bàn tay thon thon, thanh mảnh lên ấn nhẹ vào thái dương một lúc. Sau đó, chán nản với tay tắt phụt máy tính.
----- Tại nhà Phi Long ----
Bội Di sau khi gội đầu xong, đang thoải mái lau khô tóc thì thấy trong phòng anh trai mình vẫn còn để cửa mở, vẳng ra những tiếngđộng kì cục.
Cô tò mò nhón chân bước vào, thấy Phi Long đang cầm một thứ trông rất giống...phi tiêu nhựa đồ chơi, phóng chíu chíu vào một bức ảnh cỡ lớn căng trên tường.
Cô sững sờ.
Á, đó là ảnh của Hán Khanh mà?? Hán Khanh của cô ,sao có thể tuỳ tiện làm bia phóng phi tiêu như thế được chứ?
Bội Di tức sôi máu, hùng hổ bước vào phòng giật phắt tấm ảnh xuống, cau có nhìn trừng trừng vào ông anh quỷ tha ma bắt của mình:
- “Anh đang làm cái trò gì thế?”
Phi Long đáp gọn lỏn hai từ:
- “Xả stress.”
Sau đó anh đứng thẳng dậy, mệt mỏi vươn vai, đến bên chiếc tủ lớn bằng gỗ, bắt đầu soạn đồ đạc.
Bội Di trợn tròn mắt lần hai:
- “Anh định...bỏ nhà đi bụi à?”
Động tác của Phi Long hơi khựng lại, sau đó anh bất mãn nói mà vẫn không buồn quay đầu:
- “Đừng có điên. Ngày mai, trường anh tổ chức buổi dã ngoại, đi cũng vài ngày gì đó. Anh nói với ba mẹ hôm kia rồi.”
Cô gục gặc đầu, sau đó len lén ôm bức ảnh của Hán Khanh mà chuồn nhẹ nhàng ra ngoài.
Tiếng Phi Long bay với theo:
- “Bức ảnh đó năm chục nghìn chẵn. Tính vào tiền tiêu vặt của em.”
Trong nhà có tiếng cô em gái nào đó điên tiết gầm lên.






Chuyến xe bão táp
Nhà Khiết Du. 4 giờ sáng.
Mẹ đứng chống nạnh trước cửa phòng, nghiêm nghị lia cái nhìn quyền uy sang ba cậu trẻ trước mặt:
- “Các con hiểu phải làm gì rồi chứ?”
Trịnh Sơn nuốt nước bọt, “dạ” khan một tiếng, bất giác nắm chặt hơn bình xịt nước màu tím nhạt trong tay.
Trong phòng, vẳng ra tiếng ngáy vô cùng hoành tráng, vô cùng oai phong.
Trịnh Lâm lúc này mặt đã cắt không còn hột máu, tái xanh tái xám giống như sắp lên đoạn đầu đài. Hai người còn lại cũng không khá hơn, liên tục chùi mồ hôi, nuốt nước bọt.
Trịnh Sơn, với trách nhiệm vô cùng thiêng liêng của người anh cả, là người đầu tiên rón rén nhón chân bước vào phòng.
Hai người kia đến thở mạnh cũng không dám, từ từ di chuyển vào trong bằng đầu ngón chân của mình.
Cả ba lén lút như ăn trộm, chầm chậm tiến sâu vào trong, đến bên một chiếc giường màu hồng phấn vô cùng nữ tính. Nằm thoải mái trên đó là một cục vải mềm mềm - thứ mà người ta vẫn quen gọi là cái chăn. Lúc này, “cục chăn” đó đang liên tục phồng lên xẹp xuống theo nhịp thở của vị chủ nhân đáng kính ở bêntrong.
Tiếng ngáy vẫn vang lên đều đều.
Trịnh Sơn bẻ tay răng rắc, quay sang hai thằng em của mình:
- “Sẵn sàng chưa?”
Bọn họ run rẩy đáp:
- “Chưa.”
Trịnh Sơn: “…..”
Trịnh Hải lại còn đổ thêm dầu vào lửa, hãi hùng bổ sung:
- “Năm ngoái, hình như, hức, nó còn đặt keo dính chuột cạnh giường.”
Một lát sau, ông anh tên Sơn nào đó không thể chịu nổi bầu không khí đặc quánh sợ hãi như thế này nữa, nhắm tịt mắt mà gào lên:
- “Tấn công!!!”
Trịnh Hải xông lên đầu tiên, bởi vì cậu ta có nón bảo hiểm.
Trịnh Lâm phi lên thứ nhì, bởi vì cậu ta có chổi lông gà.
Trịnh Sơn lẽo đẽo bọc hậu. =.=
Chiếc chăn dày cộp tức thì được kéo tung ra, để lộ một cô gái dáng người nhỏ nhắn đang nằm ngủ li bì.
Triển khai kế hoạch A: Bình xịt nước siêu phàm.
Trịnh Sơn nghiến răng, nhằm thẳng vào mặt cô gái trông có vẻ mỏng manh yếu ớt kia mà xịt nước như điên.
Cô gái hơi cựa mình, thế rồi, vẫn nhắm nghiền mắt, cô tung chân, đá bay bình xịt nước vào góc phòng, nằm lăn lóc.
Kế hoạch B: Chổi lông gà huyền thoại.
Trịnh Lâm cẩn thận bứt một chùm lông gà, cọ cọ vào lòng bàn chân cô gái nọ, với hy vọng mong manh là cô ta sẽ nhột đến bừng tỉnh.
Cô gái hơi vung chân, và đạp thẳng vào mặt Trịnh Lâm. Anh chàng lập tức té bật ngửa ra phía sau…
Vâng, đó là một sự hy sinh vô cùng anh dũng, vô cùng đáng nể!
Trịnh Sơn đau buồn hét với ra cửa phòng:
- “Một người out.”
Sau đó, thân thể mềm nhũn của Trịnh Lâm được lôi ra khỏi phòng.
Kế hoạch C: Mũ bảo hiểm thần sầu.
Trịnh Hải cẩn thận cởi mũ bảo hiểm ra, sau đó lén lút bước lại gần cô gái vẫn ngủ say như chết đó. Một cách dứt khoát và không khoan nhượng, anh úp cái mũ đó lên mặt cô nàng.
Cô gái đáng thương giãy đành đạch, bất thình lình la hét:
- “Gỡ ra, gỡ ra mau lên, em sắp chết ngạt rồi!”
Trịnh Sơn thở phào một tiếng, nét mặt vô cùng hoan hỉ nhìn xuống đồng hồ đeo tay.
Chiến dịch đánh thức cô lợn Khiết Du được hoàn thành trong sáu phút bốn mươi mốt giây.
Lúc này, Trịnh Hải mới từ từ gỡ chiếc mũ ra, cười thô bỉ:
- “Anh đội nó gần hai năm nay, chưa phơi nắng làm vệ sinh lần nào đấy. Hương thơm quyến rũ chứ?”
Bốp!
Tiếng nói của anh chàng đột ngột tắt lịm.
Trịnh Sơn đau khổ hét với ra ngoài lần nữa:
- “Người thứ hai, out!”
* * *
Mười lăm phút sau