Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Tác giả: Gián Kêu Oai Oái

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341205

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.


Tôi chán nản lắc đầu, ngửa mặt lên trời nói như than:
- “V.ú em của tôi đó.”
Ba chàng trai của chúng ta hoàntoàn tắt điện vô điều kiện.
Tôi đứng thẳng người dậy, phủi phủi quần một cách oai phong, hừ mũi nhìn bọn họ bồi thêm một câu:
- “Cột Nhà Cháy không làm gì cả, chỉ bóp vai tôi thôi. Còn đỡ hơn hai cái gã nào đấy thiếu thốn đến mức phải thèm khát hổn hển đi vắt sữa một con bò nhựa.”
Hán Khanh và Phi Long ôm nhau té thẳng xuống ruộng.
(*) Tấm phản: là vật dụng quen thuộc của người dân thôn quê, thường dùng để nằm hay ngồi. Làm bằng gỗ nên rất nằm rất mát, đặc biệt nếu là gỗ tốt thì dùng vài chục năm vẫn không sợ hư.
Diễn viên quần chúng: Uầy, nam phụ thứ ba, à không, thứ tư đây sao?
Gián: GATO đi anh em, càng đông càng vui.
Diễn viên quần chúng: "....."
Hán Khanh: "....."
Phi Long: "....." 






 Không phải tại tôi.
Trời nhập nhoạng tối. Ánh trăng tĩnh mịch mà mơ hồ rọi xuyên qua tán lá rậm rạp, để lại trên mặt đất những vệt trắng bạc lốm đốm như những viên pha lê hư ảo.
Gió đêm mát lạnh đem hương mộc lan dịu êm vấn vương nơi cánh mũi, đánh thức một nỗi buồn man mác xa xăm trong các giác quan. Lòng người đang trầm tư điềm tĩnh như nước dường như cũng có chút xao động.
Chính xác hơn, là quá xao động.
Hán Khanh núp trong lùm cây, đội hai chiếc lá mít trên đầu để nguỵ trang, hết lần này đến lần khác nghiến răng ken két như thạch sùng thức đêm.
Chẳng phải cứ da ngăm cao to là hay sao? Hắn đường đường là mỹ nam nổi tiếng toàn trường, nhà cao cửa rộng, ít nhất trí óc của hắn cũng hơn người bình thường một chút, chẳng phải là thua kém gì cho cam.
Nhưng, nếu thật sự Khiết Du ngốc nghếch coi trọng những thứ đó thì Hán Khanh đã ăn điểm từ lâu lắm rồi, không phải miệt mài hổn hển mồ hôi nhễ nhại bám theo cô ngày này qua ngày khác như thế này.
Bạn Hán Khanh của chúng ta chính là điển hình cho phái hành động, một khi đã xác định được trong lòng có tình cảm thì sẽ lên kế hoạch tấn công triệt để, đối phương có chạy lên trời cũng không thoát.
Khi chỉ mới chớm manh nha ưa thích, đã yêu cầu cô lấy thân trả nợ, dùng mọi cách ép cô làm bạn gái hắn. Sau đó, đương nhiên là phải ra mắt gia đình cô ấy, làm cho cô nàng đi cũng dở mà ở cũng không xong, tình cảnh ấy kể ra cũng khá thú vị. Rồi thì, đi xem phim, dẫn cô đi dự tiệc để công khai tuyên bố chủ quyền: “Nhìn đi, cô gái này là của ta, là của ta.” Duy chỉ có nụ hôn đêm ấy là nằm ngoài dự tính của hắn, nhưng có đánh chết hắn cũng không hối hận.
Khiết Du khi bị cướp mất nụ hôn đầu, không cho hắn ăn một cái tát, cũng không cong lưỡi mắng hắn xối xả. Không, cô chỉ nhìn hắn một cách ngỡ ngàng và đề phòng, sau đó lại quyết định lên kế hoạch trốn tránh hết sức tài tình.
Không chỉ là tuýp con trai làm nhiều hơn nói, Hán Khanh còn là một anh chàng có tính sở hữu rất cao, vậy nên, đầu tiên là phải làm cho cô thừa nhận hắn, không còn chỗ để chứa bất cứ hình ảnh gã con trai nào nữa. (Gián: Hán Khanh, anh đúng là cuồng loạn quá rồi).
Chuyến đi chơi này đương nhiên cũng nằm trong tính toán của bộ óc siêu phàm, tuyệt chiêu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” được hắn sử dụng một cách triệt để, tấn công dồn dập để cô không còn đường lui.
Tuy nhiên, hắn lại không ngờ tới việc Khiết Du đã vô tình kéo theo hai quả bom, hai quả bom có hình hài cụ thể là Phi Long và bạn Cột Nhà Cháy.
Hán Khanh không biết và cũng không muốn hiểu vì sao trên thế gian náo nhiệt này chỉ nhìn thấy nụ cười của cô ấy, chỉ nhắc nhở bản thân một cách quyết liệt rằng, gặp được cô là điều bất ngờ hạnh phúc nhất. Vì vậy, chiến dịch gỡ bom phải luôn trong tư thế sẵn sàng.
Trước đây, hắn luôn cười vào mặt bất cứ kẻ nào mê muội đi tin vào tình yêu sét đánh, bây giờ thì hắn có cảm giác như vừa tự sỉ nhục bản thân. Đứng trước một cô gái như Khiết Du ngốc nghếch, bạn sẽ bất thình lình nhận ra mình thích cô ấy, và dần dần trở thành một tên khùng loạn trí từ lúc nào không hay.
Nhiều lúc ngồi ngẫm nghĩ, hắn cảm thấy Khiết Du là một cô gái rất bình thường, hạnh kiểm kém, sử dụng phao trong giờ kiểm tra và mồm miệng rất độc địa, chấm hết.
Tại sao hắn không thể mê mẩn bất cứ cô gái xinh xắn và nữ công gia chánh nào, ví dụ như Bội Di chẳng hạn? Khi bạn nói con bò là con heo có v.ú, cô ấy cũng sẽ gật đầu mỉm cười, khi bạn nói Trái Đất mỏng dính như miếng bánh tráng đậu phộng, cô ấy sẽ hoàn toàn vui vẻ nhất trí, giống như một người vợ hiền đích thực.
Đáy mắt hắn đột nhiên lấp lánh một nụ cười khoái trá. Không, hắn thì cần quái gì nữ công gia chánh và ngoan ngoãn, hắn chính là muốn một cô nàng đen tối quái chiêu ở bên cạnh mình mà chơi đùa bất cứ lúc nào, và đó mới chính là khẩu vị tuyệt hảo. (Gián: Tôi thật sự không biết nói gì về bạn trẻ này nữa =_=).
Trăng lên cao, sáng vằng vặc, cả khoảng vườn nhỏ ngập trong thứ ánh sáng êm ả màu bạc đó, trở nên đẹp diệu kì. Những tán dừa lười nhác đung đưa trong gió, giống như một anh chàng cao lêu nghêu đang cố đưa tay vẫy xe taxi.<