Tác giả: Gián Kêu Oai Oái
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1115 lượt.
rình diễnphong thái siêu ngầu của mình,thấy tôi chỉ đứng đực mặt ra nhìn thì phẫn nộ gắt lên:
- “Nhìn cái gì, sợ hả?”
Tôi bối rối gãi mũi, sau đó đưa tay lên che miệng ho khan vài tiếng, căng thẳng nói với cậu ta:
- “Đồng chí, tôi xin có đôi lời tâm huyết là hình như đáy quần đồng chí có vết rách hơi bị lớn…”
Cột Nhà Cháy sững sờ, sau đó từ từ cúi đầu nhìn xuống quần mình. Hai cái ống quần tơi tả lúc này gần như không dính vớinhau được nữa, có lẽ lúc cậu ta xuống tấn, nó đã, khụ khụ…
Bốp!
Lợi dụng thời cơ, tôi oai phong lẫm liệt tung một cú đá nhanh và mạnh như tia chớp, thẳng tiến vào vai cậu ta.
Cột Nhà Cháy không chút phòngbị, lập tức bị cú đá đó đốn cho ngã ngửa ra đằng sau.
Nhìn thân hình bèo nhèo của cậu ta đang nằm dưới đất, tôi kênh kiệu nhả ra từng chữ:
- “Tiểu tử, khi chuẩn bị uýnh lộn với người khác, cần nhất là không nên để bị xao lãng bởi những thứ vặt vãnh này. Nếu cần, cậu cứ tụt quần ra doạ người, rõ chưa?”
Cột Nhà Cháy lồm cồm ngồi dậy,hai tay khum khum che phía dưới bụng, nếu da cậu ta đen hơn chút nữa, chắc tôi không thể nhận thấy cậu ta đang đỏ mặt.
- “Tí Sún, đi đâu giờ này chưa về? Má kiếm con nãy giờ.” Giọng một người phụ nữ bất thần vang lên cách đó vài chục mét, âm điệu vừa tức giận vừa lo lắng.
Nhân vật Tí Sún trong câu nói đó, rõ ràng là chỉ Cột Nhà Cháy, bởi vì cậu ta đột ngột giật bắn người, đứng im một lúc rồi mớidám run rẩy quay đầu lại:
- “Má, con nhỏ này….”
Dựa vào cách xưng hô, tôi có thể đoán đây chính là dì Tư Dừa, mẹ của Cột Nhà Cháy. Bà làmột phụ nữ trung niên phúc hậu, dáng người to béo chất phác, mái tóc được búi sơ sài trên đầu đã bắt đầu điểm bạc.
Bà nhìn thấy tôi thì hỏi bằng giọng ngạc nhiên:
- “Cháu này là….”
Tôi nhanh nhảu tiếp lời, cười tươi như hoa:
- “Cháu là học sinh trường Olympus. Hôm nay trường cháutổ chức đi dã ngoại, cháu được sắp xếp ở nhờ nhà dì vài hôm ạ.”
Dì Tư Dừa suy nghĩ một lúc, sauđó vỗ nhẹ vào đầu mình giống như sực nhớ ra một chuyện quan trọng:
- “A, dì nhớ rồi, hôm nọ có người báo với dì. Thôi theo dì về nhà đi, con. Lâu lắm rồi làng này mới có người lạ tới chơi.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, sau đó xốc xốc lại ba lô, dợm bước định đi theo người phụ nữ vui vẻ nọ.
- “Nhưng mà má ơi, con nhỏ này kì lắm!” Cột Nhà Cháy nãy giờ im thin thít, đột ngột giận dỗi lên tiếng.
- “Kì cái gì mà kì, coi bộ dạng con kìa. Đi vô tắm rửa rồi chỉ chỗ ngủ cho bạn.” Dì Từ Dừa nghiêm khắc nhắc nhở, tiện taynhéo tai Cột Nhà Cháy một cái.
* * *
Nhà dì Tư Dừa tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ thoáng mát, đồ đạc được bày biện ngăn nắp và có trật tự, khác xa tưởng tượng của tôi về những ngôi nhà tranh vách đất ở thôn quê.
Sau khi hướng dẫn chỗ ngủ và giúp tôi sắp xếp quần áo, dì Tư giục tôi đi tắm.
Một lúc sau, đã thay đồ sạch sẽ thơm tho, tôi lăn kềnh xuống bộ phản (*) kê ở giữa nhà, buồn chán ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.
- “Ê, đi câu cá rô đồng không?” Cột Nhà Cháy lù lù xuất hiện bên cạnh tự lúc nào, khuôn mặtđen nhẻm chỉ cách mặt tôi vài phân.
Tôi là một đứa hiếu động, nghethấy câu đó thì hớn hở gật đầu.
Cột Nhà Cháy dẫn tôi ra cánh đồng mênh mông, xanh tít tắp ở cạnh đường làng. Bầu trời lúcnày đang chạng vạng, ánh nắngđã trở nên hồng phớt như đôi má của cô gái thẹn thùng. Thấp thoáng phía xa, những đám mây rủ nhau chạy về phía chân trời.
Quang cảnh bình yên đến nghẹtthở, đẹp ngọt ngào như một bức tranh sơn dầu giản dị mà say đắm lòng người.
- “Đẹp quá đi!” Tôi không kìm được hét lên một tiếng, giang rộng tay như muốn ôm lấy bầu trời.
Cột Nhà Cháy thấy vậy thì cười đánh “phì” lạ lẫm, nhanh nhẹn dẫn tôi men theo mép ruộng đểngồi câu cá rô.
- “Cá rô đồng thịt rất thơm, ngon và dai. Thường thì tui đi câu lúc chín giờ sáng, câu đến lúc chiều tà. Bây giờ không biếtcòn nhách nào không nữa, nếu không được thì ngồi ngắm cảnh vậy.” Cột Nhà Cháy lựa một mô đất cứng, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Mồi câu cá rô đồng là trứng kiến, vàng ươm và đã được xào sơ, mùi hương này rất hấp dẫn những bé cá rô béo mập.
Lựa vị trí thích hợp, Cột Nhà Cháy gác cần câu, rồi hít một hơi quay sang nhìn tôi:
- “Cho tui xin lỗi nha.”
Tôi ngớ người:
- “Xin lỗi gì cơ?”
- “Xin lỗi vì đã bất lịch sự bóp….”
- “Bóp cái giề?” Một giọng nói mang theo mùi hương khói đạn đột ngột vang lên phía sau lưng chúng tôi.
Tôi hãi hùng quay đầu nhìn lại, thấy Phi Long và Hán Khanh đã ngồi chồm hỗm ở đó tự lúc nào.Mô phật, bọn họ hoàn toàn không gây tiếng động, thật giống như ninja quá đi. =.=
Phi Long nhếch mép:
- “Hay ghê nhỉ? Ngồi vừa ngắm cảnh vừa tâm sự cơ đấy?”
Hán Khanh thì không buồn buông lời trêu chọc, nhìn thẳngvào Cột Nhà Cháy mà rít lên:
- “Tôi nghe hết rồi, lúc nãy cậu dám bóp cái gì của Khiết Du?”
Phi Long sắn tay áo, nghiến răng dứ dứ nắm đấm trước mặt Cột Nhà Cháy:
- “Ông đây sẽ cho nhà ngươi thưởng thức cái món này, thằng dê xồm ạ!”
Cột Nhà Cháy vẫn chưa hoàn hồn, ú ớ nhìn bọn họ hỏi lắp bắp:
- “Các cậu là ai??”