Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Tác giả: Gián Kêu Oai Oái

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.

xị như đ.ítnồi, hằm hằm ngồi khoanh tay nhìn về băng ghế trước mặt.
Phi Long thấy vậy thì hí hửng hỏi:
- “Sao nào? Không được chụp hình nên tức à?”
- “Tại cậu cả thôi. Tôi rủ cậu có thèm đi đâu.” Hán Khanh nhún vai kênh kiệu.
Tôi lạnh lùng nhả ra từng chữ, mặt giăng đầy hắc tuyến tối sầm:
- “Cảm ơn. Chỉ là các cậu làm tôi nhớ đến các cô vắt sữa bò, chỉ biết coi bầu v.ú bò là lý tưởng, đột nhiên cảm thấy cảm động.”
Phi Long: “……”
Hán Khanh: “…..”
(Gián: Các anh đã hiểu nữ chính nguy hiểm đến mức nào chưa? Hô hô.
Phi Long, Hán Khanh: *cười gằn* Cái đó chẳng phải là do cô làm sao?
Gián: *run rẩy mặc áo chống đạn*)
Ít phút sau, Phi Long lại không yên phận, quay sang nhét một bên headphone vào tai tôi, nói bằng giọng vô cùng trịnh trọng:
- “Nghe cái này đi, nhạc Soul làm tâm hồn người ta thư thái.”
Liền sau đó, giống như có gắn động cơ tự động, Hán Khanh cũng quyết liệt nhét headphone vào bên tai còn lại của tôi, nghiêm nghị giới thiệu:
- “Nhạc Heavy Metal Rock giúp thanh tỉnh đầu óc.”
Thế là, đôi tai khốn khổ của tôi phải chịu đựng một bên là nhạcRock đùng đùng xình chát, một bên là nhạc Soul buồn buồn thêlương.
Kìm nén cơn thịnh nộ một lúc, cuối cùng tôi cũng bùng nổ, điên tiết rút hai bên tai nghe ramột cách hung bạo, gào lên:
- “Nhưng tôi là người Việt Nam,tôi chỉ muốn nghe cải lương, tôi chỉ muốn nghe ca trù!!!!”
Phi Long và Hán Khanh mặt tímgắt rồi lại đen, cuối cùng khôn ngoan quyết định ngậm chặt miệng làm hến mặt người.
Bầu không khí im lặng lạnh lẽo bao phủ.
------- Trải qua một quãng thời gian dài như cả thế kỉ, cuối cùng, cũng đến nơi rồi! ------
Cả đoàn mặt mũi phờ phạc, quần áo xộc xệch, lơ mơ bước xuống xe.
Lúc này đã là xế chiều, cả vùng quê yên lặng trong sắc vàng nhạt u minh, những làn gió mang theo mùi hương của đồng nội chậm rãi đổ xô đến, giống như đang thăm dò những người khách lạ.
Tôi lúc lắc đầu vài cái cho tỉnh hẳn, sau đó không kìm được đưa tay lên che miệng ngáp đến sái quai hàm.
Anh điều phối viên là người cuối cùng bước xuống xe, vừa đi vừa cầm loa nói oang oang:
- “Chúng ta sẽ ở nhờ nhà ngườidân ở đây. Vì số lượng học sinh tham gia dã ngoại rất ít, nên mỗi người ở riêng một nhà, sau đây là danh sách….”
Mười phút sau, tôi đã lò dò tìm kiếm căn nhà của một người phụ nữ có tên là Tư Dừa. Theo như anh điều phối viên hướng dẫn, nhà bà ấy ở cạnh một bụi dừa nước ở cuối làng, đối diện là một vườn rau nhỏ.
Nhưng vấn đề ở đây là, nhà người dân nào cũng có trồng dừa và dựng một vườn hoa…
Tôi từ nhỏ đã mù phương hướng trầm trọng, thậm chí hồihọc Tiểu học, toilet ở đâu tôi còn không nhớ, thường xuyên đi lạc xuống tận phòng bảo vệ. Tuy nghe nói sẽ ở nhờ nhà một người phụ nữ hiền lành tên Dừa làm tôi rất yên tâm, nhưngcái chính ở đây là tôi không saotìm được đường.
Mải mê suy nghĩ, tôi lơ đãng đụng phải một cây cột điện bằng thịt, có màu đen đen.
- “Đi đứng cái kiểurìthế?” Một giọng nói đặc sệt hương vị miền quê vang lên phía trên đỉnh đầu tôi.
Tôi xoa xoa trán, đứng lùi lại một bước, rối rít xin lỗi. Sau đó định thần nhìn lại, phát hiện hình như tôi vừa đụng phải một gã da đen như bê thui, cởi trần trùng trục, cao lêu nghêu như một cây cột nhà cháy
Chắc là người trong làng, tôi tự nhủ rồi nặn ra một nụ cười ngọt ngào như làn gió tháng giêng, cẩn thận hỏi Cột Nhà Cháy:
- “Tôi đang tìm nhà của bác Tư Dừa, chẳng hay cậu có biết…”
Cột Nhà Cháy đưa tay lên gãi đầu, cặp mắt đen lấp loáng nhìn tôi một lúc, sau đó nghi ngờ trả lời:
- “Bà ấy là mẹ tui.”
Trong đầu tôi đột ngột nảy ra một vài phương án phòng bị:
Một. Tiếp tục tươi cười nói với cậu ta: “Tôi sắp ở nhờ nhà cậu vài ngày.”
Hai. Lỉnh đi chỗ khác nhờ anh điều phối viên chuyển chỗ ở cho tôi.
Ba. Chuồn gấp.
Nhưng, chưa có phương án nàokịp thực hiện thì Cột Nhà Cháy đã đưa bàn tay cứng như thép nguội nắm chặt vai tôi, gằn từng tiếng đầy sát khí:
- “Hay, định ăn trộm đúng không?”
Tôi nhíu mày, nội công tên này quả không tệ, bóp vai tôi đến không nhúc nhích được, đây chính là cao thủ về vườn trong truyền thuyết sao?
Suy nghĩ của bạn Cột Nhà Cháy: “Con nhỏ này ăn cái gì mà vai cứng như đá hoa cương, bóp đến mức này mà mặt nó vẫn không đổ mồ hôi, ghê gớm thật.”
Cả hai bạn trẻ đứng im, âm thầm đo đạc nội công của đối phương, một lúc sau vẫn khôngcó động tĩnh gì.
Dù gì tôi cũng là đai đen Karate,để một tên đen sì sì như thế này bóp bóp nắn nắn, đúng là một sự sỉ nhục không thể tha thứ!
Cuối cùng, tôi mất kiên nhẫn, bực bội gạt tay cậu ta sang mộtbên.
Cột Nhà Cháy mặt lạnh như tiền, lập tứng xuống tấn đứng thủ thế, hai chân dang rộng, dùng ánh mắt sắc lẻm mà quan sát đối phương.
Tôi hất mặt, em giai à, thật sự là em đang muốn uýnh lộn với chị đây ư?
Cột Nhà Cháy đưa tay lên bẻ “rốp rốp” vài tiếng rợn người, giọng lạnh như băng:
- “Cậu là con gái, nhường cậu tung chiêu trước.”
Tôi cẩn thận tiến lại gần cậu ta, sau đó gãi đầu nhìn.
Cột Nhà Cháy đang cố t