Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2201 lượt.
, nếu muốn thuyết phục cô, e rằng còn phải tốn một phen tâm tư.
Tắm rửa xong đi ra, không ngờ Chu Dạ lại chủ động gọi điện thoại tới, hỏi hắn ngủ chưa, có thể nói chuyện chút không, thái độ rất ân cần. Hắn hừ một tiếng, cô cũng rất thức thời, kiến phong sử đà [16'>, thấy hướng gió không đúng, vội vàng nói chuyện mềm nhẹ, đúng là hắn chẳng có biện pháp nào với cô cả. Thở dài, hỏi: “Về đến trường chưa? Trên đường không bị cơ động tóm đấy chứ?” Chu Dạ nghĩ mà sợ, nói: “Lúc đi qua đường vành đai thành phố, thấy cơ động đang xử lý một tai nạn, sợ quá, sợ họ chặn em lại. Không dám tiếp tục lái xe, ngày mai anh tới trường lấy được không?”
Vệ Khanh nói: “Nếu em thật sự muốn lái xe, vậy đi học bằng lái cũng tốt, không thì anh giúp em lấy một cái.” Chu Dạ thấp giọng nói: “Em không nghĩ đi thi bằng lái, em chỉ muốn đi tiễn Trương Suất… tuần sau…” Hắn không nhiều lời, lập tức cắt ngang: “Không được!” Không chút nể mặt, không thương lượng.
Chỉ có Trương Suất không nói gì. Chu Dạ nhìn ánh mắt cô đơn, bi thương của hắn, có chút khổ sở. Mặc dù cô cũng bất mãn khi Vệ Khanh giới thiệu như vậy, nhưng cũng không thể giống như lần trước, bốc đồng nói: “Tôi không phải là vị hôn thê của anh” làm mất mặt nhau trước mặt mọi người
Trương Suất đi tới phía trước, đưa hộp giấy cho cô. Chu Dạ nhìn nhìn, hỏi: “Đây là cái gì?” Trương Suất mở ra: “Đây là những bản phác họa mình đã vẽ từ nhỏ tới lớn, bây giờ tặng cho bạn.”
Chu Dạ cảm động, cô biết những bức phác họa này có ý nghĩa với người họa như thế nào. Cầm lấy một bản trên cùng, mở ra nhìn thấy, góc dưới bên phải lại viết tên mình, cô ngây ngẩn cả người: “Đây là tranh của mình mà? Nhưng mà mình lại không nhớ ra vẽ khi nào?” Vẽ một đống hoa quả, hiển nhiên là tiện tay mà vẽ. Nhìn thời gian, đúng là hai năm trước.
Trương Suất cười: “Bạn làm rơi, nhưng mình không trả lại cho bạn.” Nhưng vẫn lặng lẽ giữ gìn tới bây giờ. Hóa ra hắn có tình cảm với cô từ rất lâu nhưng lại lặng lẽ che giấu. Chu Dạ rất xúc động, ngón tay lướt nhẹ trên bản vẽ, cười cười: “Trương Suất, mình sẽ nhớ bạn.” Nàng sẽ nhớ kỹ người bạn đẹp trai ôn hòa này của mình.
Trương Suất vươn tay, Chu Dạ để mặc cho hắn ôm mình, cười tươi rạng rỡ. Trương Suất nhìn Vệ Khanh đứng phía xa, thở dài nói: “Chu Dạ, chúc bạn hạnh phúc.” Cô gật đầu: “Ừ, bạn cũng phải như vậy nhé.” Hy vọng mọi người đều giống nhau, luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người đều tiến tới ôm, lưu luyến không rời.
Trước khi đi, Trương Suất vỗ vai Chu Dạ, nói: “Mình sẽ trở về thăm bạn.” Cố tình liếc mắt về phía Vệ Khanh, làm như khiêu khích. Cô gật đầu: “Ừ, tới lúc đó gọi điện cho mình nha, mình sẽ giúp bạn mở tiệc tẩy trần.” Cũng không để ý sắc mặt Vệ Khanh.
Từ nay về sau, mỗi người ở một nửa trái đất. Tương kiến thời nan biệt diệc nan, đông phong vô lực bách hoa tàn [17'>. Cô đứng ở đó, nhìn biển người mờ mịt, nơi đây mỗi ngày không biết diễn ra bao nhiêu cảnh chia ly thăng trầm.
Vệ Khanh che trước mặt cô, bất mãn nói: “Mọi người đi rồi, em còn nhìn cái gì?” Trong lòng cô khó nén thương cảm, cảm xúc hụt hẫng, cũng không nói gì, ôm hộp giấy đi về. Vệ Khanh chỉ vào hộp, tức giận nói: “Đây là gì?” Tên nhóc Trương Suất kia đưa cái này cho cô, không biết là có ý gì. Nhưng mọi người đi rồi, hắn cũng không thèm so đo, chẳng qua hắn khó chịu khi nghe thấy cô nói câu kia. Nghĩ thầm, đến lúc đó phải nghĩ cách thay số điện thoại của cô mới được.
Đạo cao một thước, ma cao một trượng.
Ra sân bay, Vệ Lhanh hỏi: “Khi nào thì tới nhà anh?” Chu Dạ co người lại, cũng không biết trả lời thế nào, bỗng nhiên nhớ ra, chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao vừa rồi anh lại nói em là vị hôn thê của anh? Anh quá đáng!” Bắt đầu cùng hắn quyết toán sổ sách.
Vệ Khanh nhìn không chớp mắt, nhíu mày nói: “Dù sao đây cũng là chuyện sớm hay muộn.” Nhìn dáng vẻ chắc chắn của hắn, Chu Dạ ngứa mắt nổi giận: “Ai nói thế? Ai nói em là vị hôn thê của anh! Anh cứ nằm mơ đi!”
Vệ Khanh quay đầu nhìn cô, sắc mặt không tốt , “Chu Dạ, em nói rõ xem, ý em là gì?” Tính tình Chu Dạ chẳng thay đổi gì cả, hắn cũng chẳng nói gì sai, lại nói lung tung, mỗi lần đều như vậy, làm hắn tức chết rồi!
Hừ lạnh một câu “Em không phải vị hôn thê của anh!” Cô nghĩ đến ba từ “vị hôn thê” biểu hiện ý nghĩa thế nào, còn có chút hoảng sợ, suy nghĩ của cô nhiều lắm cũng chỉ dừng lại ở giai đoạn bạn gái.
Lời nói này làm đau lòng Vệ Khanh: “Chu Dạ, em không muốn ở cùng một chỗ với anh phải không? Em chỉ nghĩ muốn chơi bời một chút sao?” Vệ Khanh cùng nhiều cô gái chơi bời như vậy, đến hôm nay là hắn tự làm tự chịu. Hắn bi ai mà nhớ tới một câu, báo ứng khó chịu.
Chu Dạ quay đầu đi, không nhìn hắn, nổi giận đùng đùng ném một câu: “Không phải!” Nhưng thật ra rõ ràng vang dội, giống như con người cô, đúng là đúng, sai là sai. Lời phủ nhận này làm dịu đi không khí, cô cự tuyệt hắn vô số lần, nhưng chưa bao giờ hắn thích cô nói “không” như lúc này, tâm tình chuyển biến, hỏi: “Vậy em có ý gì?” Dịu dàng đi rất nhiều, tuy cùng là một câu, nhưng khác hoàn toàn ngữ khí chất vấn khi nãy.
Chu Dạ rầu rĩ n