Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.
được? Trước kia suốt ngày lăng nhăng hết cô này cô khác, mẹ không thèm nói, bây giờ vất vả lắm mới có người vừa mắt, mẹ và cha con đều rất vui, không cần điều kiện gì cả, chỉ cần con mau chóng kết hôn. Con nhìn Vệ gia nhà ta, từ trên xuống dưới, không có một tiếng trẻ con, nếu con không về, trong phòng yên tĩnh thật đáng sợ…”
Hai ông bà già ở trong một căn nhà nhiều phòng như vậy, thật tịch mịch.
Ngay cả Vệ lão đại tướng cũng nói: “Vệ Khanh, so với anh trai con, con may mắn hơn nhiều, đừng có hưởng phúc mà không biết phúc.” Gia nghiệp đã có con trai trưởng Vệ An kế thừa, mặc dù không nói là bị ép buộc tham chính, nhưng trên vai nặng trọng trách, tất cả mọi người đều nhìn thấy. Liên tục mấy ngày liền công tác không phân biệt ngày đêm, đã là chuyện như cơm bữa. Vệ Khanh cũng vì thế mới có thể tự do theo thương trường, thoát ly khỏi nhà giam quân chính. Mà Vệ An hôn nhân thất bại, mới khiến cho Vệ Khanh có quyền tự do lựa chọn. Có thể nói trên vai Vệ An nặng nề trọng trách.
Gặp mặt
Edit: Ishtar
Sau khi Chu Dạ nhận được điện thoại của mẹ Vệ Khanh, giống như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, sống một ngày dài như một năm, cả ngày lo lắng đề phòng, mất hồn mất vía. Tất Thu Tĩnh đã hoàn thành xong luận văn, cũng đã lên thuyết trình xong, chỉ còn chờ tới Thanh Hoa báo danh, vì thế mới có thời gian nhàn rỗi quan tâm chuyện của Chu Dạ: “Chu Dạ, ngươi bị làm sao thế? Tốt nghiệp đại học rồi, mơ ước thi nghiên cứu sinh cũng đã hoàn thành, còn không đi ra ngoài chơi sao?”
Chu Dạ chán nản nhìn cô: “Vậy ngươi định đi đâu chơi thế?” Tất Thu Tĩnh đẩy gọng kính, nói: “Đang mùa hè, có thể đi đâu chứ, đương nhiên là đi nghỉ hè.” Chu Dạ chỉ “à” một tiếng, vẫn như trước, đắm chìm trong suy nghĩ.
Tất Thu Tĩnh đẩy đẩy Chu Dạ: “Chu Dạ, Chu Dạ, đừng có như củ cải trắng thế, vui vẻ lên đi, có việc gì thì cứ nói ra, cứ để mãi trong lòng rất khó chịu nha.” Cô cũng không phải người mù, đương nhiên có thể phát hiện ra mấy ngày nay Chu Dạ có tâm sự.
Chu Dạ ôm đầu than thở: “Ngươi nói tới nhà bạn trai, có ý nghĩa gì?” Tất Thu Tĩnh cười nhạo vài tiếng: “Chỉ vì chuyện này mà ngươi đau đầu sao? Có gì đâu nhỉ, cũng chỉ là tới chơi, chẳng có ý nghĩa gì.” Chu Dạ không đồng ý: “Sao lại không có ý nghĩa gì chứ! Đây chính là tới thăm cha mẹ hắn!”
Cô dường như nghe thấy trong tâm khảm mình vang lên một tiếng nổ lớn, giống như một bông hoa xinh đẹp sáng lạn nở ra.
Vệ Khanh xoa đầu cô, từ trước tới nay chưa từng có cảm giác bình thản như vậy, mềm mại như thế, có phải là hạnh phúc không? Một lúc sau, mới khởi động xe. Chu Dạ vội kêu lên: “Đồ uống của em đâu?” Hắn trừng nàng, đúng là chỉ giỏi phá hỏng không khí. Không còn cách nào khác, đành phải xuống xe đi mua. Tiểu tổ tông này, coi như hắn thua cô rồi.
Rốt cuộc cũng tới nơi, Chu Dạ ngồi ở trong xe nửa ngày không nhúc nhích. Vệ Khanh thở dài: “Xuống xe đi, sợ cái gì chứ, mọi người đều tới hết rồi.” Nửa ôm nửa kéo cô xuống xe. Chu Dạ hít sâu một hơi, quay đầu lườm hắn: “Kéo cái gì mà kéo, em cũng sẽ không chạy.” Hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang tiêu sái đi vào. Thực ra hắn vẫn đề phòng cô chạy trốn.
Chu Dạ đi theo hắn, ánh mắt liếc nhìn mọi nơi. “Vệ Khanh, đây là nhà anh sao?” Lớn như vậy? Kiến trúc cổ kính, đình đài lầu các, núi giả nước ao, không ngờ còn có vườn hoa, một cơn gió thoảng qua, mang theo mùi thơm nhè nhẹ, giống như trở về thời phong kiến, một biệt phủ độc lập với những tiếng động rầm rĩ ở bên ngoài.
Bên ngoài hành lang có một giàn nho, màu xanh mơn mởn, che khuất ánh mặt trời, đúng là một chỗ râm mát để thư giãn lúc mùa hè. Có một chum nho xanh rũ xuống, xanh tươi, quả tròn bóng, làm ánh mắt Chu Dạ sáng ngời, ngẩng đầu nhỏ giọng nói: “Nho nhà anh có thể ăn không?”
Vệ Khanh cười thầm cô, quả nhiên vẫn tính trẻ con, nói chuyện ngây thơ như vậy, gõ gõ mũi cô: “Có thích nhà anh không?” Chu Dạ le lưỡi làm mặt quỷ: “Em chỉ thích nho nhà anh, muốn ăn.” Nhiều quả như vậy, cô nhìn đã chảy nước miếng. Vệ Khanh nhíu mày, dễ dàng lừa bán như vậy? Chỉ cần mấy chùm nho là đã có thể tóm cô làm tù binh? Đúng là trẻ con.
Vừa bước vào phòng khách, Chu Dạ liền nghiêm túc trở lại, hai tay đặt trước người, nhìn không chớp mắt: “Cháu chào hai bác.” Cố gắng duy trì nụ cười, nhưng lại không che giấu được vẻ ngượng ngùng. Mặc dù Vệ Thiệu lão đại tướng không nói gì, nhưng lại gật gật đầu. Xem ra ấn tượng với cô không tệ.
Vệ Khanh giới thiệu: “Đây là anh trai và chị dâu anh.” Cô xoay người, dịu dàng nói: “Em chào anh chị.” Giọng nhẹ ngàng, mang theo chút ngọt ngào của phương nam, làm người nghe có cảm giác mới mẻ. Vệ An nghe xong, không hiểu vì sao, lại nở nụ cười một chút. Ngay cả người nghiêm túc như Trần Lệ Vân, thấy có người gọi cô là chị, cũng buồn cười. Ánh mắt tinh tế đánh giá cô gái, cảm giác có chút quen mắt, nhớ tới buổi tối tết Nguyên tiêu, nhíu mày nhìn Vệ Khanh, hóa ra là sớm gặp qua.
Thái độ mọi người trong Vệ gia đều hoan nghênh Chu Dạ tới chơi, bởi vậy mọi người đều hòa nhã. M