Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.
là hình thức, không thể nào thoát khỏi. Lúc này Chu Dạ lại xấu hổ, mặt đỏ ửng, chầm chậm vươn tay, nhỏ giọng nói: “Được.”
Vệ Khanh vội đeo nhẫn vào tay cô, sau đó đặt hôn lên tay, thuận tiện kéo cô ngồi lên trên đùi, dường như có thể cảm giác được tiếng tim cô đập, từng chút một rơi vào lòng hắn. Bỗng nhiên Chu Dạ lúng túng, tay chân luống cuống, đẩy đẩy hắn, cố ý nói: “Ái khanh, ngươi có thể bình thân.”
Hai chữ “Ái khanh” này, có thể nói là một lời mà hai ý nha. Vệ Khanh cầm tay cô, nhảy dựng lên, xoa đầu gối oán giận nói: “Chu Dạ, em đúng là độc ác.” Làm cho hắn quỳ dưới đất lâu như vậy, chắc chắn đầu gối đã đỏ ửng. Chu Dạ kéo kéo vạt áo hắn: “Còn chưa xong đâu, anh không cần đeo sao?” Từ trong hộp, lấy ra nhẫn, tự đeo vào tay cho hắn. Nhìn nhẫn trên ngón tay áp út của hắn, cảm thán nói: “Vệ Khanh, cặp nhẫn này trói buộc tim chúng ta, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.”
Vệ Khanh nghe xong, những thầm oán lúc nãy tan thành mây khói, ôm cô nói: “Chu Dạ, yên tâm, anh sẽ đối xử tốt với em.” Cô tránh ra, cao giọng nói: “Anh dám không tốt với em. Em tự đi tìm người khác tốt hơn.” Vệ Khanh khó thở: “Chu Dạ, anh đang cầu hôn, em không nói câu nào dễ nghe hơn được sao?” Đáng thương cho hắn quỳ lâu như vậy, mọi chuyện ngốc trên đời đều đã làm.
Chu Dạ ngẩng đầu nghĩ nghĩ, chủ động hôn hắn, nhìn vào mắt hắn nói: “Vệ Khanh, em nghĩ là em yêu anh.” Nói xong , xấu hổ cúi đầu, nói như vậy chắc cũng dễ nghe. Vệ Khanh nhận hết “khuất nhục”, cuối cùng cũng chờ được câu này của cô, tim như nở hoa, khoa chân múa tay, vui sướng nói: “Chu Dạ, vừa rồi anh không nghe rõ, em lặp lại lần nữa đi.” Cô thẹn quá hóa giận, đẩy hắn ra: “Nằm mơ đi!” Đi thẳng ra ngoài.
Vệ Khanh đuổi theo phía sau, liên tục nói: “Chu Dạ, anh quỳ hai lần liền, em nói lại thêm một lần nữa đi.” Cô tức giận nói: “Anh còn nói nữa, em thu hồi lại câu nói vừa rồi.” Hắn rầu rĩ nói: “Chu Dạ, bất công quá!” Cô nhún vai: “Thế giới này luôn không công bằng như vậy.” Nhất là trên phương diện tình cảm.
Vệ Khanh hung hăng hôn cô, hôn tới mức thiếu chút nữa không thở nổi mới buông cô ra. Chu Dạ tựa vào người hắn, thân thể mềm nhũn, ra sức thở, hổn hển nói: “Vệ Khanh, sau này anh muốn hôn em, em đồng ý mới được phép.” Hắn không để ý, nói: “Chu Dạ, tối nay anh muốn nói chuyện với cha em về việc đính hôn của chúng ta.” Hắn muốn cha cô đồng ý.
Cô căng thẳng, cầu xin: “Vệ Khanh, ngày mai được không? Ngày mai được không? Em muốn chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Cô vẫn còn bối rối. Vệ Khanh đứng ở trước cửa: “Đợi sang năm luôn được hông?” Còn muốn hắn chờ tới bao giờ? Nhấc tay gõ cửa. Là cha cô ra mở cửa. Vệ Khanh kéo Chu Dạ đi vào, xoay người hành lễ: “Bác trai, cháu chào bác, cháu và Chu Dạ có chuyện muốn nói với bác.”
Cha cô thấy vẻ mặt hắn trinh trọng, lại nhìn Chu Dạ bối rối, bất an đứng bên cạnh, cũng đoán được phần nào. Gật đầu nói: “Vệ tiên sinh, Thi Thi, ngồi xuống bên cạnh cha.” Cô do dự không chịu tiến lên, Vệ Khanh đã túm lấy cô đi qua, mỉm cười nói: “Bác trai, bác cứ gọi cháu là Vệ Khanh được rồi.” Cha cô nhìn cô, gật đầu: “Vệ Khanh, Chu Dạ, lại đây.”
Chu Dạ chần chừ mãi mới bước lại, cúi đầu, cắn môi không nói chuyện, tay nắm chặt, để trước người. Vệ Khanh kéo tay cô, trấn tĩnh nói: “Thưa bác, cháu hi vọng bác có thể giao Chu DẠ cho cháu, cháu sẽ thương yêu cô ấy, chăm sóc cô ấy, luôn đối xử tốt với cô ấy.”
Xung đột
Edit: Ishtar
Học nghiên cứu sinh ngày nào cũng vậy, quanh quẩn giữa phòng vẽ tranh, canteen, kí túc, không khác trước kia là bao. Chu Dạ học vẽ tranh sơn dầu, thuộc dạng mỹ quan độc đáo tinh khiết, nhưng tài liệu học rất đắt đỏ. Tuy cô được miễn học phí, hàng tháng còn có trợ cấp, nhưng vẫn không thể không đi làm thêm. Vì cha cô bị thương mà công việc trợ giảng của cô bị gián đoạn. May mà giáo sư tới tìm cô, nói mở rộng trung tâm, đang cần gấp nhân viên, hỏi cô có rảnh đi dạy hay không. Cô liền gật đầu đồng ý.
Ở kí túc còn có một cô gái khác từ tỉnh ngoài vào nhập học, cũng không dễ dàng gì, tên là Lục Đan, đeo gọng kính đen, buộc tóc đuôi ngựa, tính tình hướng nội, gặp người khác chỉ mỉm cười, không thích nói chuyện. Lục Đan có người thân ở Bắc Kinh, cuối tuần đều về nhà cậu chơi. Chu Dạ vừa gặp cô đã thấy thích, cô không hút thuốc lá, không uống rượu, cũng không nấu cháo điện thoại, im lặng đọc sách mỹ thuật, cảm thấy cuộc sống trong trường vô cùng hài lòng, cuộc sống từ nay về sau rất thoải mái.
Gần đây Vệ Khanh rất bận, gọi điện nói đang cố gắng kiếm tiền nuôi vợ. Chu Dạ vừa tức vừa buồn cười, nói: “Ai cần anh nuôi chứ, em có thể tự kiếm tiền.” Đắc ý nói cho hắn biết, một ngày làm trợ giảng, kiếm được vài trăm tệ, cuộc sống rất thoải mái. Đối với tiền bạc, cô không tham muốn quá nhiều, đủ dùng là được rồi, đương nhiên thỉnh thoảng cũng muốn mua một hai thứ đồ xa xỉ. Vệ Khanh cười mắng cô không có tiền đồ.
Cô bất mãn nói thầm: “Người anh toàn mùi tiền thì có tiền đồ đấy! Ai bảo em không có tiền đồ, tương lai em sẽ là một tiểu Trần Dật Phi.” Cô còn trẻ,