Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2218 lượt.
có nhiều tư cách, nên mới dám ăn nói hàm hồ như vậy. Tranh của Trần Dật Phi đều được ca ngợi trong và ngoài nước, vận dụng kĩ xảo hội họa phương Tây, kết hợp với thần vận tác phẩm phương Động, sự kết hợp hìa hòa ấy, có thể nói là một người vô cùng quan trọng trong giới hội họa đương đại. Cô rất ngưỡng mộ, coi ông ta là thần tượng.
Đa phần những người này đều đã thi vào trường cao đẳng, chỉ nhỏ hơn Chu Dạ một, hai tuổi, tuổi trẻ lông bông, kiêu ngọa vô cùng, không coi ai ra gì, ngay từ đầu đều coi thương cô, cố ý ồn ào, lớp học hỗn loạn. Chu Dạ cũng không tức giận, chứng minh thực lực bản thân, trước mặt bọn họ hoàn thành một bức tranh lớn. Người trong nghề vừa ra tay, vừa nhìn đã biết, thế mới trấn áp được bạo động bên dưới, mọi người ngoan ngoãn nghe lời.
Một học sinh đứng bên cạnh cô, líu ríu hỏi: “Tiểu giáo sư, tại sao cô lại vẽ cậu bé này ăn mực như vậy?” Học sinh ở đây rất nghịch ngợm, thấy cô còn trẻ, đều gọi cô là “tiểu giáo sư”. Cô cười: “Đây là lạt ma, lần trước tôi tới Vân Nam, ở trong một ngôi chùa đã nhìn thấy cậu bé này, nên đã vẽ một bức.” Cầm lấy bút vẽ, tiếp tục hoàn tất những chi tiết chưa xong.
Nửa ngày sau, cảm thấy trời tối dần, ngẩng đầu lên, không ngờ đã chạng vạng tối. Bỗng nhiên có người đứng dậy, bật công tắc trên tường, cả phòng học sáng ngời. Chu Dạ nhìn xung quanh, chỉ còn cậu ta và mình, những người khác đã sớm về hết. Học sinh ở đây “Tam thiên đả ngư, lưỡng thiên sái võng”[25'>, hôm nay đến, ngày mai nghỉ, cứ qua lại như vậy, không có nhiều người quen mặt.
Mà cô nhớ rõ đây là học trò của mình, vì khuôn mặt xinh đẹp quá mức của cậu ta. Lần đầu tiên gặp mặt, chỉ thấy cậu ta đứng sau lưng người khác, không để ý tới ai, đã thầm nghĩ tên nhóc này lớn lên nhất định sẽ thành tai họa, mới tí tuổi đầu, đã khiến cho toàn bộ nữ sinh trong lớp luyện thi đầu óc choáng váng. Dịu dàng hỏi: “Trời sắp tối rồi, em còn chưa về sao?” Hắn cũng không nói gì, chỉ gật gật đầu, lại ngồi xuống.
Cô thấy cậu ta ngồi trên bàn phác họa, cười hỏi: “Đang vẽ gì thế?” Cầm lên nhìn, đang vẽ một khuôn mặt bình thường. Có chút ngạc nhiên, nói: “Vẽ được lắm, năng lực vẽ của em rất cao đấy.” Giỏi như vậy, cần đi học làm gì nhỉ? Cô cảm thấy xấu hổ, không dạy được người ta cái gì.
Hắn cũng không có phản ứng, chỉ khép bức tranh lại, vẻ mặt lạnh lùng. Chu Dạ nghĩ thầm, ha ha. Cậu nhóc này đủ khốc nha, không thèm đem một cô giáo như cô vào mắt. Xấu hổ nói: “Cô về đây.” Dù sao thì cô cũng không phải là giáo viên, bị học sinh xem thường cũng chẳng có gì là quan trọng.
Đang thu xếp đồ dùng, đã thấy hắn ngồi gõ gõ trên mặt đất. Cô hỏi: “Giá vẽ của em hỏng à?” Lại nhớ tới cái thời mình đi học đại học, vì tiết kiệm tiền, cầm giá vẽ người khác đã vứt bỏ đóng thêm nhựa cao su, tiếp tục sử dụng. Nghĩ cậu nhóc này giống mình ngày đó, kinh tế không dư dả, cười nói: “Giá vẽ hỏng rồi thì thôi, tạm dùng của cô này, cô có vài cái giá vẽ.” Nói xong, đưa cho cậu ta.
Hắn nhìn giá vẽ, chậm rãi đứng dậy, lẳng lặng nhìn cô. Chu Dạ mới phát hiện ra, hắn còn ít tuổi nhưng lại rất cao, chính mình phải ngẩng đầu lên nhìn. Khó hiểu hỏi: “Sao thế, em không thích à?” Chẳng lẽ mình lại làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ta? Lại nói: “Em không thích thì cô cầm lại là được rồi.” Còn thật sự cầm lấy. Hóa ra làm ngươi tốt cũng không phải dễ dàng.
Chu Dạ cầm một đống đồ đi về, chỉ chìa khóa trên cửa: “Lúc về em nhớ đóng cửa, tắt đèn nhé.” Cậu ta đi theo phía sau, “tách” một cái tắt đèn, “rầm” một tiếng đóng cửa. Chu Dạ hoảng sợ, nhìn hai tay trống trơn của cậu ta: “Em cứ thế mà về à? Không dọn đồ sao/”
Rốt cuộc cậu ta cũng nói được câu đầu tiên: “Không cần tôi giúp cô sao?” Ánh mắt nhìn vào đồ trong tay cô. Cô lắc đầu: “Không cần, không cần, cô ở gần đâu, em đi lấy đồ đi.” Phất phất tay, nhanh chóng rời đi. Vừa đi vừa nghĩ, cảm giác cậu nhóc này cứ là lạ thế nào, không phải tới thời kỳ tuổi trẻ bồng bột đấy chứ?
Một lúc sau lại nghe thấy có tiếng bước chân, nhìn lại là cậu ta, hai tay đút túi quần, không nhanh không chậm đi theo. Đành phải nói: “Em cũng về hướng này à?” Một lúc lâu sau cậu ta mới nói: “Giá vẽ của tôi hỏng mất rồi, buổi tối muốn vẽ…” Chu Dạ liền đưa cho cậu ta: “Đây, cái này cho em.” Hì hì. Đâu lại vào đấy, rốt cuộc cậu ta có ý gì nhỉ, chẳng lẽ vừa rồi xấu hổ mở miệng, bây giờ suy nghĩ thông suốt?
Cảm thấy phải nói gì đó, vì thế hỏi: “Em tên là gì?” Nghiễm nhiên vẫn giữ giọng cô giáo. Hắn không trả lời, hỏi lại cô: “Cô là sinh viên trường này sao?” Thần thái cao ngạo, chỉ chỉ về phía trước. Cô hơi giận, hôm nay lại bị một tên nhóc coi thường, đúng là mất mặt. Mỉa mai trả lời: “Tôi là giáo viên dạy vẽ ‘Van Gogh’.”
Cậu ta nhún vai: “Cảm ơn giá vẽ của cô.” Xoay người rời đi. Chu Dạ nhìn theo bóng dáng hắn, suy sụp nghĩ, không ngờ mình già như vậy, hoàn toàn không hiểu nổi suy nghĩ của một cậu nhóc. Sau đó, cô biết được tên cậu ta là Ninh Phi, mới mười bảy tuổi, sắp thi vào hệ cao đẳng.
Sáng sớm chủ nhật, Vệ Khanh tới tìm cô. Cô lười biếng đi ra, ủ rũ nói: “Vệ Khanh, em có thể không đi được không?”