Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

hỏi: “Tiết tiểu thư, làm sao chị biết tôi ở đây vậy?” Ngay cả chỗ nàng đi học cũng tìm được, bản lĩnh cao thật đó. Tiết Tư nhíu mày: “Bắc Kinh này rộng bao nhiêu chứ? Muốn tìm một người nổi tiếng có gì khó khăn?” Thản nhiên nói bừa.
Mặc dù thái độ của Chu Dạ đã hòa hoãn hơn, nhưng địch ý vẫn chưa tan: “Tiết tiểu thư, chị tìm tôi có việc gì sao?” Tiết Tư cười, giống như hoa nở mùa xuân, xinh đẹp như vậy, ngay cả Chu Dạ cũng cảm thấy hút hồn, chậm rãi nói: “Bạn học Chu Dạ, chẳng lẽ em không muốn biết quá khứ của tôi và Vệ Khanh sao? Chắc chắn anh ta không hề thẳng thắn nói ra phải không?”
Tiết Tư còn lo thiên hạ chưa đủ đại loạn, trước khi đi còn nói: “À, đúng rồi, tôi sợ cô bị chấn động, e sẽ gặp chuyện không may, vì thế cố ý gọi điện cho Vệ Khanh lại đây đón cô rồi.” Chu Dạ nghiêm mặt châm chọc: “Cảm ơn ý tốt của chị, tôi vô cùng cảm động.” Tiết Tư cười: “Đâu có, đâu có, đều là phận gái, giúp đỡ một chút thôi, không cần khách sáo.”
Rốt cuộc Chu Dạ cũng biết cái gì gọi là vô liêm sỉ, giận tới mức thiếu chút nữa hộc máu. Chung quy cô vẫn còn trẻ, chưa biết mùi đời, kinh nghiệm non nớt, không phải đối thủ với một người từng trải như Tiết Tư.
Trong lòng buồn bực không thôi, phẫn nộ cùng cực, trong lúc nhất thời không khỏi cảm thấy đau xót, rốt cuộc là cô trêu chọc ai đây? Đứng ngây người một lúc mới giật mình, sau đó thu dọn đồ đạc, động tác vô cùng chậm rãi. Ninh Phi vẫn đứng ở bên cửa sổ nhìn cô, cố tình gõ gõ ngón tay vào vách tương, mở miệng: “Cô có muốn khóc không? Tôi có thể ra ngoài.”
Chu Dạ ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, tức giận nói: “Em vẫn còn chưa đi sao?” Vẫn xem chưa đủ kịch vui à? Hiện giờ ngay cả một thằng nhóc con cũng khó chơi, so với cái thời cô đi học trung học còn lợi hại hơn. Nếu năm đó cô gặp phải chuyện như thế này, còn không chịu trốn sao, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, sao dám lưu lại làm diễn viên quần chúng.
Cậu ta cũng không trả lời, một lúc sau nói: “Tôi nhìn dáng vẻ cô muốn khóc.” Cô không kiên nhẫn, nhìn trả lại: “Lạ thật, vì sao tôi phải khóc? Đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát.” Trong lòng âm thầm bổ sung thêm một câu, có khóc hay không cũng không liên quan gì tới nhóc! Tâm tình cô không tốt, tính tình tự nhiên bay đi chỗ nào không biết. Hắn nhíu mày, hỏi lại: “Thật à?” Không xác định được Chu Dạ nói thật hay nói dối.
Chu Dạ hừ lạnh, không khách khí nói: “Tối rồi, em nên về nhà đi.” Cậu ta cầm chìa khóa trong tay lắc đi lắc lại, nhìn cô không nói gì. Chu Dạ làm gì thừa hơi rảnh rỗi đi quản cậu ta, dù sao cũng không hẳn là sinh viên của cô, nói: “Tùy em.” Nói xong, liền đi ra ngoài cửa, nhìn thấy Vệ Khanh đang tựa người vào xe chờ đợi, cầm điện thoại đang chuẩn bị gọi. Vờ như không thấy, đi đường vòng xa hơn.
Vệ Khanh vội vàng kéo cô: “Chu Dạ, anh vừa mới biết được Tiết Tư tới tìm em, cô ấy không nói gì chứ?” Cô nhìn hắn, lạnh lùng hỏi: “Anh nghĩ cô ta nói những gì?” Vệ Khanh nhìn ánh mắt cô: “Em giận sao?” Cô cười lạnh: “Anh cảm thấy em có nên chúc mừng hồng nhan tri kỷ của anh nhiều khắp thiên hạ hay không?” Hắn chật vật, yếu ớt nói: “Em cũng biết đó là chuyện trước kia…”
Cô lớn tiếng cắt ngang: “Chuyện trước kia? Ai biết được! Nếu anh còn muốn giấu diếm gì đó, bằng bản lĩnh của anh, em có thể phát hiện ra sao?” Vệ Khanh tái mặt: “Em nói vậy là có ý gì?” Cô lạnh lùng nói: “Có ý gì chứ? Anh tự mà hiểu lấy.” Tận mắt nhìn thấy, mới thấy chấn động. Nếu không thích hắn như vậy, cũng sẽ không để ý, sẽ không đau lòng!
Vệ Khanh thở dài, hắn cũng không phải thanh niên mới hai mươi tuổi, biết hiện giờ không thể cãi nhau với cô, chỉ biết càng ngày càng không ổn. Chậm rãi nói: “Chu Dạ, em nói như vậy, có biết làm tổn thương người khác như thế nào không? Người khác có thể nói anh phong lưu thành tính, bạc tình phụ lòng người, chỉ riêng mình em không thể. Tim cũng anh cũng là máu thịt, cũng biết đau, trời đất chứng giám, em có cần lấy ra xem nó màu đỏ hay đen không?”
Cô cúi đầu, không nói gì. Vệ Khanh biết cô mềm lòng, ôm cô, không để ý mọi người xung quanh, hôn lên má cô. “Chu Dạ, có chuyện gì, cứ nói thẳng ra, chúng ta cùng nhau giải quyết có được không?” Cô giãy dụa, hắn ôm càng chặt, quyết không buông tay. Cô vừa mới phát hỏa, làm sao nhanh như vậy đã coi như không có gì xảy ra cơ chứ? Mặt mũi biết giấu vào đâu, vì thế lấy khuỷu tay huých vào ngực hắn, hừ lạnh: “Em còn muốn xem tim anh có mấy ngăn nữa kìa!”
Khuỷu tay đánh người rất đau nha, cho dù là Vệ Khanh, cũng đau mà kêu ra tiếng, vỗ ngực kêu rên: “Chu Dạ, em muốn mưu sát chồng thì cứ nói thẳng ra.” Cô lạnh lùng nhìn hắn: “Có phải chồng em hay không, còn chưa chắc đâu.” Hắn có nhiều người yêu như vậy, phong lưu đã quen, bảo cô làm sao dám tin tưởng hắn sẽ ở bên cô cả đời?
Vệ Khanh đứng thẳng người dậy, nhìn cô nói: “Chu Dạ, em phải tin anh.” Cô hỏi lại: “Dựa vào cái gì?” Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, chẳng lẽ em không hề tin tưởng anh sao?” Cô cúi đầu nhìn xuống đất, câu này bảo cô trả lời thế nào đây? Lòng cô đang dao động.
Đang lúc hai người giằng co, Ninh Phi đột nhiên xuất hiện, đi