Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
của anh ta! Vệ Khanh tức giận nói: “Đương nhiên quang minh chính đại đi vào.” Khi hắn dùng tất cả các biện pháp tìm cô mà không thấy, cũng nổi nóng, không tin cô có thể trốn tránh không trở về kí túc. Nhớ lần trước phái người tới giúp cô sửa máy tính, vì thế đã đăng ký ở cửa bảo vệ một lần, lần này cũng nói mình là thợ sửa máy tính, cầm giấy cho phép từ phòng quản lý kí túc xá. Phòng quản lý kí túc nghiên cứu sinh không nghiêm ngặt như kí túc sinh viên chưa tốt nghiệp, bảo vệ bình thường sẽ không hỏi gì, chỉ nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.
Chu Dạ nghệt mặt ra, không ngờ hắn lại có thể tới tận đây. Lục Đan nói: “Chu Dạ, bạn trai bạn gọi điện cho bạn suốt, rất lo lắng, mà điện thoại của bạn lại không mở, chúng tôi còn tưởng bạn xảy ra chuyện gì.” Lại lấy cớ: “Bạn trở về là tốt rồi, mình đi xuống ăn cơm trước.” Để lại không gian riêng cho hai người.
Chu Dạ không biết nói gì: “Nếu em không về thì sao? Chẳng lẽ anh cứ ngồi đợi ở kí túc nữ qua đêm sao?” Hắn cười: “Không phải em đã về rồi sao?” Nói xong, kéo cô ngã xuống giường, cười nói: “Lần đầu tiên anh tới kí túc nữ đấy, hồi còn đi học vẫn cảm thấy nơi này thật bí hiểm, hóa ra đúng thế thạt!” Nói xong, lại sờ loạn.
Chu Dạ thở gấp: “Vệ Khanh, anh lại làm bừa!” Còn tới tận kí túc tìm cô, về sau cô có còn sống nổi nữa hay không, vừa xấu hổ vừa quẫn bách. Vệ Khanh kéo cô ngồi dậy: “Chu Dạ, chúng ta nói chuyện nghiêm túc, đừng thế này nữa được không?” Cô đẩy hắn: “Đi ra ngoài nói, đi ra ngoài nói, có chuyện gì thì đi ra ngoài.” Cô sợ hắn rồi, lần sau không dám trốn nữa. Sợ người khác nhìn thấy, cố ý dẫn hắn đi cầu thang bộ xuống.
Vệ Khanh ai oán nhìn Chu Dạ, cô không thèm để ý tới hắn, nói: “Anh ấy suốt ngày gọi con đi tham dự tiệc tùng, không phải con không muốn đi, nhưng con còn phải vẽ, còn muốn dạy học sinh…” Vệ mẫu liền nói: “Vệ Khanh, Thi Thi vẫn là sinh viên, việc học phải ưu tiên hàng đầu, việc này chờ con bé tốt nghiệp rồi nói sau.” Rốt cuộc thì Vệ Khanh cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, gật đầu chấp nhận.
Vệ mẫu lại hỏi: “Chỉ có thế thôi sao? Nó có làm chuyện xấu gì không? Con cứ nói với mẹ, chắc chắn mẹ sẽ không tha cho nó.” Tuy Vệ mẫu không nói ra, nhưng trong lòng lại hiểu rất rõ. Chu Dạ lắc đầu: “Tạm thời chưa có, về sau nếu có, con sẽ nói cho mẹ biết.” Vệ Khanh thấy hôm nay giống như mở cuộc họp phê bình hắn, hơi tủi thân, bất mãn nói: “Mẹ, mẹ không thấy Chu Dạ giám sát con chặt chẽ như vậy, dù con có muốn làm chuyện xấu, thì cũng là có tâm mà không có lực nha.” Vệ lão đại tướng vỗ bàn một cái: “Con ở bên ngoài gây chuyện còn chưa đủ nhiều hay sao?” Vệ Khanh biết điều im miệng.
Trần Lệ Vân đi chơi về, hiển nhiên là hôm nay cô ăn mặc rất đẹp, Chu Dạ khen ngợi: “Chị dâu, áo khoác của chị đẹp quá.” Cô ngượng ngùng, giải thích: “Đây là Tiết Tư cố ý mua cho chị, cũng không thể phụ ý tốt của cô ấy.” Nói xong, đi lên lầu thay quần áo.
Chu Dạ vừa nghe liền biến sắc, lúc này mới nhớ ra, Trần Lệ Vân và Tiết Tư đều xuất thân từ quân ngũ, đương nhiên quan hệ rất tốt. Không ngờ quan hệ giữa Tiết Tư và Vệ gia lại thân thiết như vậy, ngay cả Vệ lão đại tướng cũng hỏi: “Con bé Tiết Tư về nước khi nào?” Trần Lệ Vân nói: “Cô ấy về được một thời gian rồi ạ, lần này trở về kết hôn. Cho nên rủ con đi dạo phố, con cũng không tiện từ chối.”
Những lời này giống như một quả bom nặng trong đầu Chu Dạ, người phụ nữ kia trở về không phải vì đi tìm Vệ Khanh mà là để kết hôn sao? Đáng ghét, chuẩn bị kết hôn còn tới tìm cô quấy rối, ăn no rỗi việc có phải không? Đúng là quá vớ vẩn, cô lại bị Tiết Tư đùa giỡn…
Trên đường về, Chu Dạ căm giận bất bình hỏi Vệ Khanh: “Anh nói xem Tiết Tư có bị vấn đề gì về tâm lý hay không? Em không hiểu, tại sao cô ấy sắp kết hôn còn không ưa em như vậy?” Vệ Khanh đối với Tiết Tư luôn kính nhi viễn chi [31'>, luôn sợ cô, liền lắc đầu nói: “Anh làm sao hiểu được lòng dạ phụ nữ.”
Lòng dạ phụ nữ giống như mò kim đáy bể. Suy nghĩ của bọn họ luôn biến đổi thất thường, không thể đoán ra được.
Chu Dạ cảm thấy nên có một lần nói chuyện thẳng thắn với Tiết Tư, cô ta không thể gây chuyện rồi vỗ mông bỏ của chạy lấy người như vậy! Chu Dạ vẫn thấy tức giận. Sở dĩ cô giận dỗi mấy ngày trời như vậy, đều là do cô ta đứng một bên gây sóng gió. Kết quả thì sao chứ, cái gì cũng không phải!
Lại nói Tiết Tư, cũng rất thoải mái, hai người hẹn gặp ở một quán cà phê. Trời hơi lạnh, giữa không trung lác đác những bông tuyết nhỏ, mới bốn giờ chiều, sắc trời đã hơi tối. Ở trước cửa đặt một cây thông lớn, những bóng đèn tỏa ánh sáng lấp lánh, nơi nơi tràn ngập không khí lễ hội. Chu Dạ quàng khăn lông, đẩy cửa tiến vào.
Tiết Tư nhìn những bông tuyết trắng tung bay ngoài cửa sổ, gương mặt trầm tĩnh, vẻ mặt giống như đang suy tư. Nhìn thấy Chu Dạ, mỉm cười nói: “Tôi cũng hi vọng trên mặt tôi cũng có thể ửng hồng mê người như vậy!” Chu Dạ xoa xoa mặt, tức giận nói: “Trời lạnh. Trên đường lại kẹt xe, tôi đi bộ tới, gió lớn.” Nói xong, xoa xoa tay, mấy đầu ngón tay đều sắp đông cứng, cô ta còn hâm mộ gì chứ?
Tiết Tư mỉm cười: “Chu Dạ, lúc tô