Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.

tới bên người Chu Dạ, đưa giá vẽ cho cô, trầm tĩnh tự nhiên nói: “Cám ơn giá vẽ của cô, lần sau nếu cần, tôi sẽ lại mượn tiếp.” Cô đã quen cậu ta xuất quỷ nhập thần, tính tình kỳ quái, cũng không trả lời, chỉ gật đầu, đặt dưới chân. Cậu ta nhìn Vệ Khanh, sau đó xoay người rời đi.
Bị cậu ta xen ngang, không khí dịu đi đôi chút. Vệ Khanh không có chủ đề gì để nói, đành hỏi: “Cậu nhóc đó là ai vậy?” Một cậu học sinh và một cô gái xinh đẹp, làm cho hắn không nhịn được so đo. Chu Dạ đang nổi nóng, lại nổi giận đùng đùng nói: “Không biết!” Vệ Khanh vội vàng dỗ cô: “Đúng rồi, không biết thì không biết, anh có nói gì đâu. Ngoan nào, đừng tức giận. Tủi thân điều gì, cứ nói hết cho anh, anh thay em xả giận được không?”
Chu Dạ trừng mắt nhìn hắn, tức tối nói: “Xả như thế nào? Bị người khác làm nhục, tự mình hại mình còn muốn thế nào?” Vệ Khanh cười khổ: “Chu Dạ, em buông xuôi vậy sao?” Cô sầm mặt nói: “Ai đùa với anh? Việc này anh tự xem rồi giải quyết đi, không xử lý tốt, đừng hòng có đường sống!” Nghe đã sặc mùi bạo lực.
Vệ Khanh còn muốn tiến tới, Chu Dạ liếc mắt một cái, hầm hầm nói: “Trước khi anh thu dọn xong cục diện rối rắm, thời gian này em không muốn nhìn thấy anh.” Không đợi hắn nói gì, đùng đùng bỏ đi.
Đang lúc Vệ Khanh sứt đầu mẻ trán, Vệ mẫu lại cố tình gọi điện cho hắn: “Con à, ngày mai con đưa con dâu về nhà ăn cơm nha, mẹ nấu cho hai đứa ăn.” Hắn vội nói: “Mẹ, ngày mai con bận, sợ là không về được.” Mẹ hắn hỏi: “Không phải con đang ở Bắc Kinh sao? Sao lại không về được?” Hắn bất đắc dĩ, đành phải nói: “Mẹ, gần đây con bận nhiều việc,..” Vệ mẫu đã cắt ngang: “Mẹ không tin con bận tới mức ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Nhớ đấy, ngày mai đưa Thi Thi cùng về. Mẹ và cha con đã lâu không gặp con bé.” Vệ Khanh đành phải đồng ý. Một ông già và hai bà tướng ở trong nhà đúng là không dễ dàng đối phó.
Hắn lại nghĩ, Chu Dạ luôn nghe lời cha mẹ hắn, nói không chừng có thể nhân cơ hội này mà hồi tâm chuyển ý, sẽ không tức giận nữa. Vì thế gọi điện cho cô, đương nhiên cô không nghe máy, đành phải gọi tới kí túc. Lục Đan đang ngồi cạnh bàn ăn cơm, tiện tay nhấc máy, đưa cho Chu Dạ. Cô không còn cách nào, lạnh lùng hỏi có chuyện không.
Vệ Khanh hắng giọng, nói: “Chu Dạ, mẹ nói ngày mai chúng ta về nhà ăn cơm.” Cô cho là kỹ xảo của hắn, không tin, từ chối thẳng: “Không đi, muốn đi thì anh tự mình đi đi.” Hắn thở dài: “Một mình anh đi thế nào được. Chu Dạ, chuyện của chúng ta là chuyện riêng, dù tức giận thế nào, cũng không thể làm cha mẹ lo lắng, đúng không? Ăn một bữa cơm xong, trở về em lại tức giận với anh là được rồi.”
Chu Dạ dở khóc dở cười, lầu bầu: “Ai muốn tức giận với anh? Không đi là không đi.” Vệ Khanh tức giận hỏi lại: “Cha mẹ hỏi thì anh biết trả lời thế nào?” Cô hầm hừ: “Ăn ngay nói thật chứ sao, anh nói bạn gái cũ của anh chạy tới gây sự với em, sau đó hai bên cãi nahu, em không muốn để ý tới anh nữa.”
Vệ Khanh không nói gì, nửa ngày mới hỏi: “Chu Dạ, em còn muốn giận tới bao giờ?” Cô nhíu mày: “Chuyện của Tiết Tư, anh xử lý thế nào?” Hắn khó hiểu hỏi lại: “Anh và cô ta không liên quan gì tới nhau, xử lý cái gì?” Cô cáu: “Nhưng người ta không nghĩ thế, lần này cô ta về nước, không phải muốn gương vỡ lại lành sao?”
Vệ Khanh vỗ vỗ trán: “Em nghĩ đi đâu vậy? Trước kia anh và cô ấy không có gì, huống chi là hiện tại!” Cô không buông tha: “Vậy cô ta về nước làm gì?” Hắn lắc đầu: “Anh biết sao được?” Cô tiếp tục ép hỏi: “Vậy anh có biết vì sao cô ta tới tìm em chứ?” Hắn nghiêm mặt nói: “Suy nghĩ phụ nữ mơ hồ khó lường, anh thật sự không biết cô ấy muốn làm gì.”
Chu Dạ cắn môi: “Vệ Khanh, anh đi đi, chúng ta vẫn giữ nguyên tình trạng này. Nói câu cuối cùng, thản bạch tòng khoan, kháng cự tòng nghiêm [30'>” Dứt khoát cúp máy. Vệ Khanh đau khổ nhìn điện thoại, hắn không biết gì hết, bảo hắn thành thật thế nào đây?
Chu Dạ nói được làm được, sợ Vệ Khanh đến trường tìm cô, vì thế tránh mặt trong lớp học vẽ không một bóng người. Dựa vào ghế ngồi xuống, hai chân gác lên cửa sổ, trước mặt là một quyển sách. Buổi chiều yên tĩnh, ánh nắng chói chang, trời xanh cao xa, những tán lá già lặng yên tung bay, thời khắc yên tĩnh như vậy, khiến cho phiền não mấy ngày qua lắng dần xuống, cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cứ như vậy mang theo một bụng đầy tâm sự mơ màng ngủ.
Bỗng nhiên nghe thấy có tiếng động, giật mình tỉnh dậy, ngồi thẳng lên, không nhớ ra mình đang ngồi trên ghế, rầm một cái ngã lật xuống đất. May bên cạnh có gì đó chống đỡ, không tới mức ngã dập mặt. Hai chân chạm đất, nhìn rõ ràng người đứng trong phòng, cảm thấy chật vật không chịu nổi, giả vờ như không có gì xảy ra, nói: “Ninh Phi, hôm nay không cần đi học.”
Hắn cũng không nói gì, tự mình ngồi xuống xếp đồ, bắt đầu vẽ vẽ. Cô phát hiện dường như cậu ta không thích nói chuyện, cả ngày trầm ngâm, dường như trong cuộc sống có nhiều chuyện không vui. Tâm lý của thanh thiếu niên luôn biến động, có thể chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà không vui, Chu Dạ cũng từng trải qua. Nhưng chính mình không phải thầy giáo dạy tâm lý, c