Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.

: biện pháp quân sự tốt nhất là dùng mưu lược phá địch



Mơ hồ


Edit: Ishtar
Hai người lại bình thường, lại ngọt ngào như thưở ban đầu, nhưng thỉnh thoảng vẫn có cãi vặt. Năm tháng nhanh chóng trôi qua, qua vài tháng nữa là lại hết một năm. Còn chưa có lịch nghỉ, Chu Dạ đã bắt đầu hào hứng thu dọn hành lý, nóng lòng trở về. Vệ Khanh lại nói: “Chu Dạ, sắp cuối năm, anh bận rất nhiều việc, có thể không có thời gian đưa em về nhà. Hay năm nay em ở lại nhà anh đón năm mới được không?”
Chu Dạ cắn ống hút, nhưng không uống, nói: “Anh cứ làm việc của anh đi, em có thể tự về một mình được mà.” Cô đâu có bắt hắn đưa về. Vệ Khanh nói: “Em mang theo một đống hành lý thế kia, đi đứng thế nào? Gần tết đông người, đi đi lại lại rất phiền phức. Chờ thêm vài ngày nữa, anh đưa em về nhà cũng giống thế cả. Vừa bớt lo lắng, lại dùng ít sức, còn thoải mái nữa.” Chu Dạ tự ý đăng ký vé tàu hỏa ở trường, làm hắn lo lắng, sợ cô đi đường gặp chuyện không may.
Đương nhiên Chu Dạ không vui: “Không sao, trước kia không phải em vẫn về nhà như vậy sao? Không cần nhiều người, một mình em cũng dư sức ứng phó.” Hắn tức giận nói: “Em cảm thấy không có gì, vì trước kia em vẫn đi chung với Lý Minh Thành cùng về, cậu ta thường giúp đỡ em. Bây giờ em thử đi một mình xem, một đống hành lý như vậy, vướng nhiều diện tích.” Cô trừng hắn: “Anh làm như em yếu đuối như thiên kim tiểu thư không bằng, không phải chỉ có một vali sao? Em còn không xách nổi chắc? Cùng lắm thì lái xe về.”
Vệ Khanh nói: “Chuyện hành lý là chuyện nhỏ, anh lo lắng cho em. Em chỉ là một cô gái, tuổi còn trẻ, vừa nhìn đã biết dễ bắt nạt, chẳng may đi đường gặp kẻ trộm hoặc yêu râu xanh thì làm sao?” Cô không kiên nhẫn,: “Làm gì có nhiều kẻ trộm như vậy, tùy thời chú ý một chút là được, anh còn muốn đề phòng người ta làm ăn trộm sao?” Nếu thực sự đụng phải yêu râu xanh… ha ha! Em đạp cho hắn một đạp là được. À, đúng rồi, nữ sinh bọn em, mỗi người đều có “thuốc mê phòng sói”, hì hì.”
Cảm thấy kỳ quái lại hỏi: “Ai nói cho em là tôi mới hai mươi tuổi? Tôi sắp tốt nghiệp nghiên cứu sinh, thế nào mới chỉ hai mươi cơ chứ? Tuổi hai mươi đã trôi qua vài năm, tôi ước gì tôi mới chỉ có hai mươi tuổi.” Cũng không phải nói dối, dù sao một khi sinh nhật hai mươi tuổi đã trôi qua liền không quay lại được, đương nhiên xa xôi. Cô chỉ sợ học sinh chê cô còn ít tuổi, cho nên tới bây giờ chưa từng nói cho ai biết tuổi của mình.
Ninh Phi nén cười, nhíu mày hỏi: “Cô học nghiên cứu sinh sắp tốt nghiệp, vậy giờ cô bao nhiêu tuổi?” Cô nghĩ nghĩ một lát, nói: “Hai mươi lăm.” Bạn học lớp cô đều đã tầm hai mươi tư, hai mươi lăm cả. Sinh viên khoa nghệ thuật ngập học lúc lớn tuổi rất phổ biến, thỉnh thoảng phúc khảo một hai bài thi cũng không phải chuyện đáng ngạc nhiên. Lớp mỹ thuật tạo hình của cô còn có người lớn hơn cô một giáp.
Ninh Phi mặc kệ cô trợn mắt nói dối: “Không nhìn ra cô đã hai mươi lăm, tôi còn tưởng cô mới mười tám cơ đấy.” Cô nghiêm mặt nói: “Em đừng có nói cho người khác biết tôi đã hai mươi lăm đấy, tuổi của phụ nữ là bí mật. Tôi có thể làm dì của em đấy, về sau nhìn thấy tôi phải nghiêm túc gọi ‘cô giáo’.” Chu Dạ cảm thấy trước mặt tên nhóc này, cuối cùng mình cũng được ngẩng cao đầu, ưỡn ngực một lần.
Ninh Phi vuốt mũi, hỏi: “Cô thích làm giáo viên như vậy sao?” Cô hỏi lại: “Làm giáo viên có gì không tốt? Vừa thoải mái lại vừa vui vẻ, mẹ tôi cũng là giáo viên. Đến ngày lễ thầy cô, rất vui nhé, học sinh trong lớp tặng hoa cho bà, còn có cả một học sinh vẽ một tấm thiệp chúc mừng, đầy một bàn, tôi còn vui hơn cả mẹ tôi nữa.” Sau đó dường như tổng kết nói: “Làm giáo viên không chỉ là một chuyện thần thánh, mà đó còn là một sự nghiệp rất có triển vọng nữa.”



Trì hoãn


Edit: Ishtar
Vài ngày sau, Vệ Khanh xử lý xong công việc, cùng Chu Dạ đi về nhà. Đối với Chu gia, có thể nói hắn đã rất quen thuộc, ngay cả họ hàng thân thích của cô, hắn cũng tới chào hỏi vài lần, vội vàng kêu cô cô, thím thím, đều đối xử lễ phép với mọi người. Mọi người đều rất vừa lòng, khen ngợi hết lời, đều nói có thể có người con rể như vậy, cha của Chu Dạ thật có phúc.
Mùng một tháng giêng, lần đầu tới nhà cô chú của Chu Dạ chúc tết, Vệ Khanh cầm túi lớn túi nhỏ tới cửa, cô Chu Dạ nhìn thấy vội nói: “Ai nha, đến chơi là được rồi, còn cầm theo nhiều đồ như vậy, khách sáo quá!” Vệ Khanh cười: “Cháu nghe Chu Dạ nói, cô bị đau lưng và đau chân, trời mưa là lại đau. Cháu mang tới ít thuốc chuyên trị khớp, nghe nói rất hiệu quả, cô dùng thử xem, nếu hiệu quả tốt, cháu lại mang tới.” Cô của Chu Dạ vui vẻ, liên tục mời ngồi, rót trà.
Sau đó lấy ra bao lì xi đã chuẩn bị sẵn, không kể lớn nhỏ, ai cũng có phần, mấy cậu bé vui vẻ nhận, còn gọi hắn là anh rể.
Cô Chu Dạ vội vàng từ chối: “Ai nha, cháu xem, đã tới nhà chơi một chuyến, lại còn tiêu pha như vậy.” Vệ Khanh cười: “Không sao ạ, một năm một lần, là tiền mừng tuổi, cô không nhận là không nể mặt cháu rồi ạ.” Bà đàn