Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2229 lượt.
i quen Vệ Khanh cũng tầm tuổi em bây giờ. Lúc đó tôi còn trẻ, không có kinh nghiệm, cứ đâm đầu lao vào. Nhưng Vệ Khanh là một hoa hoa công tử, ở đâu cũng lưu tình. Nhiều năm trôi qua, tôi muốn ở bên anh ấy một chỗ, mặc dù anh ấy cũng thích tội, nhưng cũng chỉ thích mà thôi, rồi nói chia tay. Tôi vẫn còn thích anh ấy, vì thế không chịu, ầm ĩ khiến cha mẹ chị, và cha mẹ Vệ Khanh đều biết. Lúc đó, ngay cả trường quân đội tôi cũng không học, vì thế xuất ngoại. Nói thẳng ra là vì đau lòng mà đi xa quê hương.”
Chu Dạ nhìn cô ta, hỏi: “Hiện giờ chị có còn thích anh ấy không?” Tiết Tư nhíu mày: “Có thể có, cũng có thể không, dù sao hiện giờ tôi cũng không đợi anh ấy nữa. Không thể cùng anh ấy vui vẻ hạnh phúc, vì thế muốn phá đám một chút. Nói thật, tôi là một người rất thù dai, châm ngôn của tôi chính là quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.”
Chu Dạ không đồng ý: “Oan có đầu, nợ có chủ, Vệ Khanh không cần chị, sao chị lại tìm tới tôi chứ? Chị từng này tuổi đầu rồi, sao không chịu nói lý vậy?” Tiết Tư cười cười: “Chẳng vì sao cả, chỉ ghen tị, ghen tị Vệ Khanh lại đối xử với em quá tốt. Anh ta còn cố ý chạy tới tìm tôi, nói tôi đừng có làm phiền em, nói là yêu em thật lòng, cảm động lòng người nha, làm tôi nghe, suýt nữa thì than thở khóc lóc. Em nghĩ mà xem, trước mặt bạn gái cũ mà nói như vậy, có khác gì đổ thêm đầu vào lửa?”
Chu Dạ suýt nữa ngất xỉu, cô ta già mồm át lẽ phải như vậy, trắng đen không phân rõ. Thức thời chuyển đề tài: “Nghe nói chị sắp kết hôn, chúc mừng nha.” Cô ta không lộ ra biểu hiện ngượng ngùng của cô dâu mới, mà thản nhiên nói: “Tới một độ tuổi nhất định, người ta ai cũng phải kết hôn. Em yên tâm, lần này tôi đặc biệt trở về để kết hôn, sau này có thể không quay về nữa.” Giọng nói bình tĩnh, giống như thực hiện nghĩa vụ vậy. Cô tìm một bạn trai người Anh, tuy không phải vương tôn công tử gì, nhưng rất hài hước, chăm sóc cô chu đáo, theo lý thuyết mà nói, như thế là đủ rồi. Ở đời, chẳng có gì là hoàn mỹ cả.
Chu Dạ nhìn cô, không biết nói gì mới tốt, vì thế hỏi: “Nghe nói trước kia chị từng học trong trường quân đội, giống chị dậu sao?” Sợ cô không hiểu, giải thích: “Chị dâu của Vệ Khanh ấy.” Cô cười cười: “Tôi làm sao dám cho với chị ấy, tôi cũng không dám nói tôi từng học qua trường quân đội, trước kia đánh nhau làm loạn, gây chuyện thị phi, hiện giờ huấn luyện viên nhìn thấy tôi vẫn đau đầu khoogn thôi.” Chu Dạ âm thầm gật đầu, cô nhìn thấy cô ta cũng thấy đau đầu.
Bỗng nhiên Tiết Tư thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Chu Dạ, trong số bạn gái của Vệ Khanh, em là người tốt nhất, ít nhất là thẳng thắn rõ ràng, không xấu tính, rất quang minh chính đại, tôi muốn ghét em, cũng không có lý do gì để mà ghét. Vệ Khanh nói với tôi, gặp em, khiến cho anh ấy cảm thấy vui vẻ. Lúc đầu tôi còn cười chế nhạo, nhưng hiện giờ đã hiểu, nhìn em, đúng là cảm nhận cuộc sống cũng không đến nỗi tệ.”
Chu Dạ hỏi: “Sao chị lại cảm thấy cuộc sống buồn chán nhỉ? Tôi cảm thấy cuộc sống rất vui vẻ, có thể ăn, có thể ngủ, có thể làm việc, những chuyện vụn vặt gây đau đầu thì rất nhiều, nhưng những chuyện to tát thì rất ít.” Hơn nữa, còn có người trong lòng, như vậy còn chưa đủ hay sao?
Tốt nhất, nên tự thỏa mãn với những gì mình có.
Tiết Tư cười: “Đó chính là điểm tốt của tuổi trẻ, dù trời có sập xuống, thì dùng làm chăn đắp, chuyện lớn thành chuyện nhỏ, có rất nhiều tinh lực để chống chọi lại. Tôi thì không được như vậy, tâm tư đã mệt mỏi, cần phải tìm một bến cảng yên ổn dừng chân, cũng không dám nói chắc rằng mình có thích hay không.” Vẻ mặt lạnh lẽo.
Chu Dạ nói: “Nhưng lâu dần, chị sẽ cảm thấy thích, chỉ cần chị cam lòng yêu người ta. Thái độ quyết định tất cả, không phải sao?” Tiết Tư nhíu mày: “Chu Dạ, em còn ít tuổi, mà lại nói rất nhiều đạo lý, rất ý nghĩa nha. Em cũng giáo dục Vệ Khanh như vậy sao? Dễ dàng dạy dỗ anh ta như vậy?”
Chu Dạ vừa bực vừa buồn cười, cười nhạt: “Ai bảo tôi làm cô giáo cơ chứ, đó gọi là chồng không dạy nghiêm, vợ cũng sẽ như vậy. Không phải chị cũng sắp kết hôn rồi sao? Đàn ông nên uốn nắn từng chút một, nước chảy đá mòn, kiên trì bền bỉ, trên đời chẳng có việc gì là không làm được cả!”
Tiết Tư vỗ tay cười to: “Chu Dạ ơi là Chu Dạ, tôi phát hiện ra em không hề đơn giản nha. Vệ Khanh lọt vào tay em, đúng là không phải ngẫu nhiên.” Tới lúc này, không khí mới chính thức hòa hợp hơn.
Điện thoại Chu Dạ vang lên, là Vệ Khanh tới đón cô. Tiết Tư quay đầu, thấy bên ngoài cửa, cạnh cây thông Noel, có một người đàn ông đứng đó, mặc áo khoác sẫm màu, anh tuấn trầm ổn, không quan tâm tới ánh nhìn chăm chú của những cô gái khác, chỉ không kiên nhẫn nhìn điện thoại trong tay, thỉnh thoảng ngẩng đẩu ngó nghiêng xung quanh. Khi còn trẻ đau khổ thầm mến người kia, nay người đó lại vì một cô bé mà nóng ruột nóng gan, giờ mới có mấy giờ mà anh ta đã lo lắng như vậy? Ngạo nghễ liếc mắt nhìn Chu Dạ một cái, vẫn còn đang mặc áo khoác, còn sợ cô bắt nạt cô ta hay sao?
Nhìn Chu Dạ chuẩn bị rời đi, đột nhiên cô nói: “Thật hâm mộ số mệnh em.” Hâm mộ cô ấy có được người đàn ô