Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342120

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.

kéo cảnh sát tới. Chu Dạ không nghĩ ra cái gì có thể uy hiếp được, đành khóc lóc om sòm.
Đối với đòn cảnh cáo này của cô, chẳng có tác dụng uy hiếp gì với Vệ Khanh cả. Hắn nghe xong chỉ cười, làm cô nổi giận đùng đùng xuống xe. Nghĩ tới, Chu Dạ tức giận vì không muốn bị hôn. Làm hắn không khỏi nhiệt huyết sôi trào, thề nhất định phải trộm bằng được nụ hôn đầu tiên của Chu Dạ.






Khóc lớn
Edit: Ishtar
Chu Dạ mang theo đầy mùi rượu bên người xuống xe, cảm nhận từng cơn gió lạnh thổi qua, cô khẽ rụt vai lại. Những bông tuyết trắng đã ngừng rơi, thậm chí còn không nhìn thấy vệt nước, tuyết đầu mùa lúc nào cũng như vậy, đến rồi lại đi không có dấu vết. Giống như cô chưa kịp thổ lộ tình yêu, cứ như vậy mà kết thúc.
Chu Dạ dùng nước lạnh rửa mặt, làn nước lạnh lẽo chạm vào da thị làm mặt cô ửng đỏ, khiến cô cảm thấy thoải mái hơn. Chạm vào một bên tai mới phát hiện đã làm rơi mất một bên khuyên tai. Trong lòng lo lắng, cứ đi qua lại hành lang tìm kiếm, lại nghĩ tối nay mình đi nhiều nơi như vậy, không nhớ ra là làm rơi ở đâu nữa. Tới lúc ngồi trên giường nhớ lại, nhớ rõ lúc nhảy ở quán bar vẫn còn khuyên tai, như vậy chỉ có khả năng là rơi trên xe của Vệ Khanh, lúc đó vừa khóc vừa la hét ầm ĩ như vậy, động tác cũng rất mạnh bạo.
Cô cảm giác vô cùng mất mát, giống như không chỉ là mất một bên khuyên tai. Lại một đêm dài nữa trôi qua. Cô cứ ngỡ rằng mình đã quen nếm trải cảm giác khốn quẫn như thế này.
Chu Dạ vội vàng gật đầu, lau trán nói: “Bạn không nói thì mình cũng không biết, bị dọa cho hết hồn. Về sau nhất định không lười như vậy nữa.” Phòng cô bốn người, không ăn sáng là chuyện thường xuyên xảy ra, không ngờ lại tiềm tàng nguy hiểm như vậy. Cười nói: “Trương Suất, mình phát hiện ra bạn rất giỏi nha, không chỉ vẽ đẹp mà cái gì cũng biết.”
Trương Suất cười: “Nếu sùng bái lời mình nói như vậy, có thể giúp mình một chuyện được không?” Chu Dạ hỏi việc gì. Trương Suất nói: “Chúng ta sắp phải nộp một bản phác họa đúng không? Đang muốn tìm người mẫu, bạn làm người mẫu cho mình nha.”
Chu Dạ nghe xong, có chút không muốn, làm người mẫu rất cực khổ, mấy giờ liền không được nhúc nhích, cô không muốn khổ như vậy. Lập tức bày ra vẻ mặt đau khổ nói: “Trương Suất, bạn thực sự muốn mình giúp à?”
Trương Suất cười: “Bạn muốn mình làm gì cũng được hết. Mời bạn đi ăn cơm được không?” Chu Dạ vừa nghe, trầm ngâm, một lúc lâu sau cười nói: “Không phải bạn có một hộp thuốc màu tốt sao…ừ…ừ…” đúng lúc cô đang muốn mua, nhân cơ hội này mưu lợi của hắn một chút.
Hộp thuốc màu kia là do người khác cố ý mang từ nước ngoài về cho hắn, không ngờ Trương Suất lập tức đồng ý. Chu Dạ hỏi khi nào hắn muốn vẽ, Trương Suất nói chờ hắn chuẩn bị sẵn sàng sẽ gọi điện cho cô sau.
Chu Dạ vừa về tới phòng liền nhận được điện thoại của Vệ Khanh. Trải qua một đêm như vậy, quan hệ giữa hai người dù không có chút tiến bộ nào nhưng ít nhất Chu Dạ cũng chịu nghe điện thoại của Vệ Khanh, không còn ương ngạnh như trước. Lúc cô đau lòng, buồn bã, không cần biết Vệ Khanh có rắp tâm bất lương, ý đồ đen tối nào hay không, nhưng hắn lại ở bên cạnh cô. Có lẽ đây là duyên phận.
Chu Dạ lẳng lặng hỏi: “Gọi điện lúc này, có việc gì không?”
Vệ Khanh nói: “Sắp có buổi triễn lãm “Trào lưu nghệ thuật Đôn Hoàng gia nhập giới mỹ thuật tạo hình Trung Quốc”, em có muốn đi không?” Hắn vì lấy lòng Chu Dạ mà rất vất vả, ngay cả cách này cũng nghĩ ra được.
Chu Dạ chần chừ hồi lâu, nghệ thuật Đôn Hoàng, bất cứ ai là sinh viên mỹ thuật đều rất quan tâm, cô cũng vậy. Vệ Khanh lại lảm nhảm bên tai: “Hoạt động lần này là sự kết hợp giữa giới mỹ thuật Trung Quốc và viện nghiên cứu nghệ thuật Đôn Hoàng, quy mô lớn, em không đi xem thì thật đáng tiếc.”
Chu Dạ hít một ngụm khí lạnh, hắn cứ làm như mình không hiểu suy nghĩ của hắn. Có gì đáng tiếc chứ, loại triển lãm này cũng không phải chỉ mở một hai ngày, cô đi cùng bạn học không được chắc? Vì cái gì phải đi cùng hắn chứ! Nhưng rồi cô lại nhớ tới khuyên tai rơi trên xe hắn, có lẽ vẫn ở một góc nào đó, có khi vẫn tìm được.
Vệ Khanh thấy cô không có ý từ chối, liền ra đòn phủ đầu luôn, nói: “Vậy giờ em chuẩn bị đi nhé, anh qua đón em.” Chu Dạ vội nói: “Bây giờ à?” Bây giờ là mấy giờ chứ, có khi người ta đã đóng cửa rồi!
Vệ Khanh lại bảo: “Em đừng lo. Mà cũng không được tắt máy, anh đến sẽ gọi điện cho em.” Chu Dạ gọi hắn lại, hắn thở dài: “Anh biết rồi, anh ở đường lớn chờ em.” Chu Dạ không cho hắn lái xe tới cổng trường, hắn chỉ có thể đồng ý với cô.
Lúc hai người tới buổi triển lãm, người xem vẫn còn rất đông. Chu Dạ oán giận nói: “Anh đưa tôi tới đây định xem gì? Xem khách tham quan sao?” Vệ Khanh lại nói: “Chờ một chút đi.” Dựa người vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.
Chu Dạ giận dữ, đấm hắn một cái: “Anh lại nổi cơn điên rồi! Đi về thôi.” Coi như cô đi tay không một chuyến vậy.
Vệ Khanh thấy cô không kiên nhẫn, đành phải giải thích: “Bình thường khách tới xem rất nhiều, du khác


Old school Swatch Watches