Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.

h nối liền không dứt, chen tới chen lui như vậy sẽ không xem được chi tiết. Chúng ta có thể chờ tới lúc đóng cửa rồi mới vào xem, em muốn xem bao lâu cũng được.” Vệ Khanh có tiền có thế, đương nhiên có thể hưởng thụ đặc quyền này.
Chu Dạ không ngờ tiếng tăm hắn lại thần thông quảng đại tới tận đây, trong lòng mặc dù thầm mắng hắn là phần tử biến chất, nhưng vẫn theo hắn đi vào. Cơ hội một mình tham quan buổi triển lãm ở hội quán mỹ thuật tạo hình có lẽ cả đời chỉ có một lần này, nghĩ tới đó lại thấy xa xỉ.
Bọn họ tiến vào liền có chủ nhiệm hội quán ra tiếp đón, vừ đi vừa giới thiệu: “Thời hoàng kim- nghệ thuật Đôn Hoàng phát triển”, đa phần những tác phẩm trong buổi triển lãm hôm này đều do viện nghiên cứu Đôn Hoàng cung cấp, những tác phẩm lớn từ triều đại Ngụy Tấn, mười bức cổ quật tinh mỹ được phục hồi, mười ba bức tượng màu chế phẩm Đôn Hoàng, một trăm hai mươi bức bích họa Lâm bản Đôn Hoàng, chín bức tượng màu chính phẩm Đôn Hoàng, mười kiện bút tích Đôn Hoàng trên đất nung được khai quật, còn có niết bàn phật tượng.”
Chu Dạ hoa cả mắt, nhìn chằm chằm vào phật tượng không chớp, rất muốn vươn tay chạm vào niết bàn phật tượng kia, tượng phật nằm nghiêng, ung dung mà tao nhã, trên mặt toát lên vẻ thần bí khó lường, ẩn chứa văn hóa uyên thâm của thời đại trước. Vệ Khanh hỏi: “Dư chủ nhiệm, có thể lại gần hơn xem được không?” Bọn họ đã tới gần phía rào chắn, cấm du khách lại gần.
Dư chủ nhiệm lại gật đầu: “Có thể.” Dẫn bọn họ vượt qua rào chắn, lại gần xem kĩ hơn. Chu Dạ cúi sát lại gần, có thể nhìn thấy dấu vết thời gian trên mình tượng phật, từng chi tiết được khắc họa rõ nét, vô cùng sống động, xem như thế là đủ rồi. Cô thậm chí còn tự tay chạm vào một bức vẻ bích họa Đôn Hoàng, kích động không ngừng. Tới lúc ra về, cảm nhận chuyến đi này không tệ. Có được đãi ngộ như vậy, cả đời Chu Dạ chưa từng nghĩ tới, đối với Vệ Khanh là vô cùng cảm kích.
Mãi cho đến rời đi, Chu Dạ vì hưng phấn mà sắc mặt ửng hồng, cũng nói nhiều hơn. Vệ Khanh cười thầm cô là trẻ con, chỉ vì việc nhỏ mà phấn khích như vậy, thấy cô vui vẻ, tâm tình cũng vui vẻ theo. Liền đề nghị: “Tối rồi, đi ăn cơm đi. Ăn xong, anh đưa em về. Em muốn ăn gì? Cơm ta hay là cơm tây? Có muốn ăn sushi Nhật không? Thích ăn vị nồng hay vị nhẹ?” Chu Dạ lần đầu tiên đồng ý đi ăn cơm với hắn, hắn phải chuẩn bị kỹ lưỡng một chút.
Chu Dạ lắc đầu, “Cơm là được rồi.” Còn nói cô muốn ăn rau xanh. Bỗng nhiên cô nhớ ra lâu rồi cô chưa ăn rau, đối với thân thể là không tốt, ăn rau sẽ bổ sung nhiều vitamin. Có lẽ do bị ảnh hưởng từ lời của Trương Suất, nên bắt đầu chú ý tới dinh dưỡng ẩm thực.
Vệ Khanh quay xe lại, Chu Dạ hỏi: “Sao thế? Sao lại quay xe?” Vệ Khanh nói đưa cô đi tới một nơi có đồ ăn chay rất ngon, đồ chay nơi đó ngon nhất Bắc Kinh. Chu Dạ có chút bất đắc dĩ nói: “Chỉ là một bữa cơm mà thôi, đâu cần phải cầu kỳ như vậy.” Ăn cái gì mà chẳng là ăn, cuối cùng vẫn phải tiêu hóa đấy thôi! Cô cũng không phải người kén ăn, cũng không cần quá sang trọng, nói chung là thế nào cũng chấp nhận được.
Nhưng Vệ Khanh thì cứ kiên trì nói, nếu đã muốn ăn đương nhiên phải ăn đồ tốt nhất. Lái xe tới một nhà hàng, xe vừa dừng liền có người chạy tới mở cửa xe. Hắn dẫn Chu Dạ vào trong, Chu Dạ chưa từng tới nơi như thế này, không khỏi có chút hồi hộp, không dám nhiều lời, cũng không dám nhìn ngó lung tung.
Thang máy đi tới tầng cao nhất, tới lúc ngồi xuống, Chu Dạ toàn thân căng thẳng, cố gắng duy trì lễ nghi cơ bản, không dám thất lễ, trên mặt còn phải giả vờ thản nhiên, vô cùng vất vả. Vệ Khanh lại cảm thấy hôm nay cô thật sự dịu dàng, im lặng, mọi chuyện đều phối hợp, tâm tình trở nên vui vẻ. Thế này mới giống cảm giác hẹn hò bình thường chứ! Hóa ra Chu Dạ cũng có lúc ngọt ngào như vậy.
Đồ ăn rất ngon, nhưng Chu Dạ chả có tâm trạng nào mà thưởng thức. Ăn được hai miếng đã buông đũa, Vệ Khanh hỏi sao cô không ăn, cô tức giận nói dạ dày bị đau. Đưa cô tới nơi như thế này, khác nào bắt cô chịu tội! Bên cạnh có nữ phục vụ đứng hầu hạ, bảo cô làm sao ăn nổi! Không phải chỉ là ăn một bữa cơm rau xanh thôi sao, thế này ăn sao được, sao cứ nhất quyết phải tới nơi như thế này để ăn chứ!
Vì thế cơm còn chưa ăn xong, Vệ Khanh đưa cô đi mua thuốc. Dặn dò cô: “Em ở trong xe đợi anh, anh đi sang hiệu thuốc mua.” Chu Dạ muốn tìm khuyên tai, nhân lúc hắn không có ở trong xe, có thể tìm xem. Vì thế, lấy điện thoại làm đèn chiếu sáng, cúi đầu xuống tấm thảm xe tìm kĩ, ngay cả khu vực quanh ghế lái cũng tìm mấy lần mà không ra.
“Rơi cái gì sao?” Không ngờ Vệ Khanh đi về nhanh như vậy, Chu Dạ ngồi thẳng dậy. Vệ Khanh bật đèn trong xe sáng lên. “Bị rơi cái gì? Anh giúp em tìm.”
Chu Dạ đành phải nói cho hắn: “Tôi bị rơi khuyên tai, cũng không có gì quan trọng, rơi rồi thì thôi.”
Vệ Khanh cười: “Có phải khuyên tai to bản không?” Chu Dạ vội nói: “Hóa ra đúng là rơi trên xe anh. Nếu nhặt được thì trả lại cho tôi đi.”
Vệ Khanh nói: “Lần trước nhặt được , tiện tay để trong túi áo, hôm nay anh đâu có mặc bộ quần áo hôm trước đâu. Nếu em muốn, anh đưa em về