Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342131
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.
kể cô giãy dụa thế nào cũng không thoát được. Bởi vì không có kinh nghiệm, không biết cách thở, không hô hấp được, thân thể mềm nhũn, tim đập nhanh khiến ngực phập phồng, cảm thấy mình sắp chết vì thiếu không khí.
Mãi tới khi Vệ Khanh thấy cô không khỏe, mới lưu luyến rời môi cô, trên đầu lưỡi vẫn lưu luyến hương vị của cô, chậm rãi trượt xuống, cắn lấy cằm nhỏ… Ở dưới cổ, dùng lưỡi lướt qua lại. Cảm giác làn da cô mịn màng tinh tế, tựa như không có cương, giống như một tấm tơ lụa, dục vọng như thủy triều, trong nháy mắt bùng nổ, ý loạn tình mê, muốn dừng mà không được.
Chu Dạ vừa thẹn vừa giận, muốn nói mà không nói được, nước mắt lại rơi xuống, miệng nức nở ra tiếng, vô cùng ủy khuất.
Vệ Khanh ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy nàng khóc ấm ức như thế, dường hồ không thở nổi. Vội vuốt nhẹ lưng cô cho thuận khí, dịu dàng dỗ: “Ngoan, ngoan nào, đừng khóc, đừng khóc!” Tay vẫn rục rịch, đặt trên người Chu Dạ, cảm giác cô mềm mại nữ tính, không muốn rời ra.
Chu Dạ thở gấp từng hồi, không những không ngừng mà còn “oa oa” khóc lớn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, nghĩ rằng thế là hết, danh tiết của chính mình đã bị hủy! Vì thế càng thêm đau lòng, không quan tâm tới gì nữa, chỉ biết khóc lớn, bả vai run run không ngừng, nước mắt nước mũi cọ hết lên quần áo hai người.
Vệ Khanh thấy cô khóc lớn như vậy, hoảng hốt, tay chân luống cuống, nói: “Được rồi, được rồi, đừng khóc, đừng khóc mà…” Cũng không biết nói gì nữa, chỉ biết lặp đi lặp lại hai câu này.
Chu Dạ không thèm nghe hắn, chậm rãi trượt xuống, ngồi dưới đất, lại liều mạng khóc lớn, khóc tới không kịp thở. Vừa khóc vừa nghĩ tới chuyện đau lòng trước kia, Lý Minh Thành không cần tới mình, bây giờ lại bị Vệ Khanh bắt nạt, tiếng anh cấp bốn cũng không qua, còn nhớ tới cả cái chết của mẹ nữa… Càng nghĩ càng đau lòng, không thể kiềm chế, nước mắt vòng quanh, khóc như nước sống chảy, kéo dài không dứt.
Vệ Khanh thấy cô khóc lâu như vậy, không biết khi nào thì ngừng, đau đầu nói: “Chu Dạ, em cũng không còn là trẻ con, đừng khóc như vậy có được không, có chuyện gì bình tĩnh nói không được sao?” Nếu để người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ hắn hành hung cô.
Chu Dạ nào có nghe thấy lời hắn, còn bận khóc tới loạn đất trời. Vệ Khanh từ trước tới giờ chưa trải qua chuyện như này, cái này đúng là tai họa vô cùng, không biết kết thúc thế nào. Nhìn cô buồn bực nói: “Em khóc thì có ích gì! Rốt cuộc em muốn thế nào? Nói ra được không?” Thầm nghĩ làm cách nào cho cô ngừng khóc, cô khóc tới mức đầu hắn sắp phình to ra rồi!
Chu Dạ nghĩ thầm, tôi muốn khóc, tôi muốn khóc, khóc càng thêm lớn tiếng, thanh âm vang lên , mắt mũi đỏ bừng nhìn thật đáng thương. Chính là cô có muốn ngừng thì không thể ngừng ngay được.
Vệ Khanh nhớ tới Chu Dạ từng uy hiếp: “Anh hôn tôi thử coi, tôi khóc cho anh xem.”, sớm biết thế này, có đánh chết hắn cũng không dám ra tay. Day day cravat trên người, vất xuống đất, nhìn Chu Dạ khóc tới trời sầu đất thảm, không nhìn thấy mặt trời mặt trăng đâu nữa, phiền muộn nói: “Được rồi, được rồi, anh sẽ chịu trách nhiệm, anh sẽ chịu trách nhiệm! Làm bạn gái anh được không?” Hắn coi như thừa nhận thân phận Chu Dạ, xác nhận bây giờ mình không chỉ là chơi đùa.
Hắn chưa bao giờ thất bại như vậy, đối với Chu Dạ tuyệt nhiên không có biện pháp nào chống đỡ.
Bạn gái
Edit: Ishtar
Vệ Khanh thấy mình nói chả có tác dụng gì, đau đầu mà cũng không làm gì được, dứt khoát ngồi phịch xuống đất, nhìn cô khóc, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không khí rất quỷ dị.
Chu Dạ khóc mệt rồi, thanh âm tự nhiên nhỏ dần, khóc nhiều, thấy tức ngực, lại càng thêm mệt mỏi, tựa đầu vào đầu gối không đứng dậy. Một trận khóc thỏa thuê như vậy, không cần phải kiêng dè gì, khóc lớn tới mức hao tổn hết sức lực. Khóc tới nỗi cô cũng không nhớ rõ vì sao mình lại khóc thê thảm tới vậy, càng không thể ngừng lại.
Vệ Khanh đi ra ngoài mang khăn ấm vào, thấy thân thể cô yếu ớt, cúi xuống lau mặt cho cô, cũng không dám làm gì xằng bậy nữa. Chu Dạ giãy dụa, hắn nói. “Đừng lộn xộn nữa, khóc nhìn xấu lắm, còn không chịu lau mặt à!” Chu Dạ thở phì phò, hé mặt ra hét. “Đau!” Vệ Khanh dùng lực quá mạnh, cô vừa mới khóc xong, da mặt rất mẫn cảm, bị hắn lau lung tung như vậy, mặt lập tức đỏ ửng. Nhiệt khí trên mặt, khiến người khác nhìn thấy mà thương.
Vệ Khanh chú ý thấy cô khóc nhiều tới mức cổ áo bị ướt, quần áo trên người cũng bị nước trà làm ẩm, thở dài nói: “Đi tắm nước ấm đi, không lại bị cảm bây giờ!” Chu Dạ khóc nửa ngày, người cũng dính nhớp nháp, cũng cảm thấy khó chịu, dằn dỗi nói: “Tôi không có quần áo…” Thanh âm khàn khàn, ánh mắt đỏ ngầu, mềm mại bất lực như con mèo nhỏ.
Chu Dạ giơ chân đá một cước mở cửa phòng ngủ, đập tay lên cửa “rầm” một tiếng, đem hắn nhốt ở ngoài. Vệ Khanh ngạc nhiên, gõ cửa hỏi: “Em không cần sao?” Giọng nói Chu Dạ rầu rĩ truyền ra. “Không cần.” Hắn không trả thì thôi, dù sao cũng không phải vật sống chết cần có.
Rốt cuộc Vệ Khanh cũng được lĩnh